Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.
gì nữa. Thoáng cái anh trông thấy Phì Tam Nhi đang ôm mi-cro dáng vẻ não tình, một mình đung đưa, mặt mũi biến đổi theo tiết tấu bài hát. Cuộn mình trên so pha, Mễ Dương vừa uống bia vừa trợn trắng hai mắt, rõ ràng là đang bị tra tấn. Thấy anh bước vào, Phì Tam Nhi phóng ánh mắt nịnh nọt tới, rồi chỉ chỉ lên tường.
Giang Sơn ngẩng đầu nhin, một mảnh cờ màu đỏ đạm treo tít trên cao, trên có thêu tám chữ vàng, “Hiệp can nghĩa đảm, kiến nghĩa dũng vi”[1'>. Giang sơn thưởng lãm xong xuôi bước tới ngồi cạnh Mễ Dương đang nhăn nhó mặt mày hỏi, “Hắn hôm nay phấn khởi thế? Cái cờ kia?”. Mễ Dương lắc đầu quầy quậy, ghé sát vào tai Giang Sơn mà hét, “Cậu nói gì tớ nghe không rõ! Từ lúc tớ đến tới giờ chỉ hát mỗi bài này, ít cũng phải chục lần rồi, mãi không chịu thôi, lại còn toàn sai nhạc, đúng là cực hình!”.
[1'>: Với lòng can đảm của người hiệp khách, nghĩa sỹ, thấy việc nghĩa là ra tay
Giang Sơn ngẩn ra, nghe kỹ một chút, mới biết Phì Tam Nhi đang hát bài “Em có biết anh đang đợi em không?”. Phì Tam Nhi khoái nhất là hát đấu, văn phòng trong xưởng lẫn ở nhà đều có thiết bị karaoke, vui hay không vui hát tuốt, công nhân dưới quyền hắn đều đã quen với việc nghe giọng hát để phán đoán tâm trạng ông chủ vui hay buồn.
Nghĩ tới đây, Giang Sơn cởi áo khoác ngoài ra mà phá lên cười, xem chừng hôm nay tuyệt đối không phải do thất tình, nếu không nhất định phải là bài “Tại sao người chịu đau luôn là anh” rồi. Mễ Dương đẩy sang một lon bia Yến Kinh, Giang Sơn đón lấy cụng lon với Mễ Dương một cái, hai người cùng lúc ngửa cổ, bắt đầu tu ừng ực.
Giữa hai người như có thỏa thuận ngầm, và dường như tâm hồn cũng đều lang thang tận đâu, Giang Sơn với Mễ Dương cứ lặng lẽ uống và uống, ai nghĩ việc của người nấy, không ai nói với ai câu nào. Thi thoảng, Giang Sơn cảm thấy mình gần như không nghe thấy giọng hát “khủng bố” kia của Phì Tam Nhi nữa.
“Em có biết anh đang đợi em không?!!!”. Phì Tam Nhi đột nhiên gào vào trong micro, Mễ Dương và Giang Sơn hoảng hết cả hồn, trừng mắt nhìn hắn. Phì Tam Nhi cười khì khì bấm tắt nhạc, bước tới quăng micro lên so pha rồi thuận thế lôi ra một tấm đệm, mặc kệ sàn bẩn hay sạch, kê đệm xuống mông ngồi phịch xuống, rồi túm một lon bia trên bàn bắt đầu tu.
“Được đấy, tôi trong này ong ong hết cả lên rồi”, Mễ Dương chau mày vỗ vỗ vào tai mình, “Không đợi người ta nữa à?”. Giang Sơn phì cười, Phì Tam Nhi gật gù đáp, “Cậu có chịu nghe cho tử tế đâu, anh em tội gì phải lãng phí tình cảm chứ!”, “Quý hóa quá!”. Mễ Dương bị hành hạ đến dở sóng dở chết giơ chân định đá, “Cậu chả gào thét cả chục bận rồi, sao không tiết kiệm cái tình cảm quý hóa đấy sớm tí nữa, hả?! Tôi thèm vào cái quý hóa của cậu!”, nói rồi lại định đá. Phì Tam Nhi cười khì khì né, Giang Sơn đứng một bên ngăn lại, chẳng mấy chốc, cũng hùa theo vào.
Vật lộn hết đấm rồi đá một trận xong, ba người đàn ông nằm vật ra thở, Phì Tam Nhi tâm trạng đã tốt nay còn tốt hơn, còn Mễ Dương với Giang Sơn cũng thấy tâm sự trong lòng được giải tỏa phần nào. Một lúc sau Giang Sơn hỏi Phì Tam Nhi, “Lúc trước trong điện thoại chưa nghe thủng câu nói gì, quả cờ này ở đâu ra vậy? Với lại chẳng phải cậu bảo cậu mời hay sao, chắc không định cho bọn tôi ngồi đây uống bia với khô đậu đấy chứ?”.
Vừa nghe Giang sơn hỏi đến, Phì Tam Nhi lập tức hừng hực khí thế, mặt mũi đỏ bừng, đặt long bia xuống bàn cái “cạch”, cứ như là kinh đường mộc[2'>, chùi mép, “Chuyện này nói ra thì dài lắm, để tớ kể tỉ mỉ cho, cậu nghe đây này… Uhmmm!!”. Miệng hắn đột ngột bị Mễ Dương tổng cho một nắm snack tôm, Mễ Dương bịt miệng hắn không buông, rồi hỏi Giang Sơn, “Cậu muốn nghe ê a hai tiếng đồng hồ hay là một phát vào trọng tâm luôn?”.
[2'>: Một loại thước gỗ dùng để gõ xuống bạn, làm người khác phải chú ý, trật tự.
Giang Sơn cười khì khì, nhón một miếng đậu phụ khô lên nhai, “Lát tớ còn có việc, nói vào trọng tâm đi!”. Mễ Dương lúc này mới chịu buông tay, Phì Tam Nhi xem chút nữa thì chết sặc vội vàng nốc bia. “Hắn lái xe đi Diên Khánh làm việc, giữa đường gặp kẻ gây sự cố rồi tháo chạy, hắn không chỉ nhớ biển số xe giúp cảnh sát nhanh chóng phá án, mà còn kịp thời đưa nạn nhân đến bệnh viện, cứu người ta qua cơn hiểm nghèo”, Mễ Dương kể ngắn gọn súc tích.
À…”. Giang Sơn gật gù, cười thụi cho Phì Tam Nhi một đấm, “Được đấy anh béo, đáng mặt đàn ông!”. Phì Tam Nhi khó khăn lắm mới nuốt trôi đống snack tôm, vội vàng bổ sung thêm, “Shit, Sơn Tử, cậu không biết tình hình lúc đó đâu, ôi, phải gọi là máu me be bét, sợ chết đi được, đầu óc tớ mụ hết cả đi, gọi hết một lượt cả 110, 120, 130[3'>, tay run cầm cập!”.
[3'>: 110: gọi cảnh sát, 120: gọi cấp cứu, 130: hệ thống thống thông tin liên kết Trung Quốc.
Bia trong mồm Mễ Dương phụt hết cả ra, “130? Tôi tưởng là 139 chứ, 130 là hệ thống thông tin liên kết Trung Quốc mà!”. Phì Tam Nhi chớp chớp mắt, cười mỉa, “Lúc đấy cuống đến đơ cả người rồi, tôi cứ thắc mắc tại sao gọi mãi mà không được, còn đi nói với cảnh sát báo thiết bị báo cảnh sát của họ cần phải nâng cấp đi thôi nữa chứ!”. Giang Sơn ở bên cạnh vươn