Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.
vai, “Được rồi, đừng có tán hươu tán vượn nữa, chúng ta ra ngoài ăn đi, cánh gà nhé?”.
Phì Tam Nhi bĩu môi, “Thôi! Đừng ăn ở gần đây!”, “Sao thế?”, Giang Sơn hỏi. Phì Tam Nhi làm ra vẻ khó xử song thực chất là vô cùng đắc ý đáp, “Từ sau khi xảy ra chuyện, tôi cứ ra ngoài là mọi người xúm lại chủ động hỏi han, khen ngợi này nọ, phiền lắm, ờ, người sợ nổi tiếng lợn sợ béo mà! Hiều không hả các cậu?”.
Mễ Dương nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới, đột nhiên phá ra cười, anh huých Giang Sơn, “Thôi đừng nói nữa, cả hai khoản đấy hắn ôm trọn hết rồi!”. Giang Sơn ngẩn ra, nhìn Phì Tam Nhi rồi bắt đầu cười ha hả. Phì Tam Nhi đầu óc chậm hiểu một lúc lâu sau mới phản ứng ra, xong đến bóp cổ Mễ Dương, “X! Cậu sỉ nhục ai hả?”.
Vẫn còn đang vật lộn, Shê-ra của Mễ Dương bắt đầu rống lên, anh vừa bị Phì Tam Nhi thít cổ vừa cố sức vung vẫy lôi điện thoại ra xem, vội lấy khuỷu tay đẩy Phì Tam Nhi ra, “Buông ra buông ra, điện thoại của đồn! A lô? Ừ, Chu Lượng hả? Có chuyện gì? Ừ, ở đâu? Biết rồi, cậu đừng có gào lên nữa, tôi tới ngay đây!”.
Mễ Dương đút điện thoại vào túi, “Xin lỗi nhé béo, tớ không kịp xem màn quần chúng vây quanh chiêm ngưỡng cậu rồi, đồn có việc gấp, tớ đi trước đã, Sơn Tử, cậu…”. Mễ Dương thoáng ngần ngử, vốn hôm nay định nói chuyện Hà Ninh với cậu ta. Giang Sơn không nói gì chỉ cứ thế nhìn cậu, Mễ Dương cười, “Thôi, để lần sau vậy”. Giang Sơn đoán ra cũng không nói thêm câu nào, chỉ gật gật đầu.
“Tiểu Lý, lão Chu béo đâu rồi?”. Mễ Dương vừa vào đội liền hỏi, Tiểu Lý giảo mồm, “Phòng số 2, cậu ta đang thẩm vấn!”. Mễ Dương bước lại, vừa đến cửa đã nghe tiếng một người đàn ông rất trong trẻo vọng ra, “Chú cảnh sát, hai người tình nguyện lên giường với nhau thì đâu có phạm pháp, cháu thành niên rồi, với lại chú dựa vào cái gì mà bảo cháu trộm đồ chứ? Mụ già ấy nói cháu trộm là thành cháu trộm hay sao, chú có chứng cứ không?”.
Mễ Dương dừng bước, bên trong “Rầm” một tiếng, Chu Lượng đạp bàn, “Tiểu tử cậu vẫn không chịu thành thật đúng không, nói, tấm ảnh này là sao?”, “Ảnh thì sao ạ?”, “Cậu nói sao? Tấm ảnh này là sao? Là ai?”, Sao là sao… Bố mẹ cháu, sao cơ ạ?”, “Bố mẹ cậu?”. Giọng Chu Lượng lạc cả đi. “Vâng, chú cảnh sát chú không có bố mẹ sao, có gì là lạ đâu?”.
“X! Cậu…”, Chu Lượng rõ ràng là điên tiết rồi, Mễ Dương đẩy cửa bước vào, trông thấy ngay lão Lưu đang kéo Chu Lượng ngồi xuống, còn ở ghế đối diện với họ, một người tóc rất dài, dáng người mảnh khảnh đang ngồi nghiêng nghiêng, vẻ mặt vừa vô lại vừa có phần sốt ruột, mặt mũi thì sáng sủa. Mễ Dương nhìn hắn bỗng thất quen, liền nhìn kỹ hơn.
Thấy Mễ Dương đi vào, cậu chàng kia vì ngược sáng nên nheo mắt nhìn anh, bỗng ngây ra, rồi tự nhiên quay mặt đi chỗ khác. Thấy Mễ Dương tới, lão Lựu dùng lực ấn ấn Chu Lượng ra hiệu bình tĩnh, rồi bước tới lôi Mễ Dương ra ngoài cửa hạ giọng thì thầm, “Bán dâm đấy, bị bắt ngay tại trận, nhưng sống chết không chịu nhận!”. “Đối tác đâu?”, Mễ Dương hỏi.
Lão Lưu hất hàm ra hiệu là bê cạnh, “Phòng số 3, Trương Bình đang thẩm vấn”. Chu Lượng sao thế, sao lại mất bình tĩnh như thế? Mễ Dương có phần khó hiểu ngó đầu vào nhìn Chu Lượng mặt đang xám xịt trong phòng. Lão Lưu khổ sở cười, “Ai mà biết, cậu ta vừa lục được tấm ảnh đó là nổi đóa lên rồi, còn nhất nhất đòi gọi cậu về, đây, là tấm ảnh này”, lão Lưu đưa tấm ảnh trong tay ra. Tấm ảnh rõ ràng là được chụp khá lâu rồi, mà còn là xé rách rồi lại dán lại.
Mễ Dương cầm lên xem, sững sờ, nhìn lại, đồng tử suýt nữa thì nhảy ra ngoài, anh soạt cái xong vào phòng. Một tay túm cổ cậu chàng kia lên, “Nói, tấm ảnh này ở đâu ra?!”.
Lão Lưu ở bên ngoài cũng bị anh làm cho hết hồn, nghĩ bụng tấm ảnh đó có gai à, ai cầm đến nó cũng bị đâm hay sao không biết?
Tên oắt con giẫy giụa mãi cũng không thoát ra được, gân cổ đáp, “Ảnh của bố mẹ tôi đương nhiên là lấy từ chỗ bố mẹ tôi rồi!”. “Bố mẹ cậu?”, mặt Mễ Dương biến sắc, cậu chàng kia trong bụng thì sợ nhưng ngoài miệng vẫn rất cứng, nhếch môi khẽ lẩm bẩm, “Không phải bố mẹ tôi lẽ nào là bố mẹ anh chắc…”.
Trông vẻ đểu giả của tên oắt con, cơn thịnh nộ của Chu Lượng đã lên đến đỉnh điểm, xong tới oang oang, “Oắt con còn huyên thuyên bố láo bố toét phải không?”. Không đợi anh gào xong, Mễ Dương đột nhiên buông tay, tên oắt không phòng bị gì, phệt mông té phịch xuống mặt ghế cứng, mông nện xuống đau điếng, nhưng không dám xoa, khóe miệng khẽ động đậy không ra tiếng, song ai cũng biết thừa nó đang chửi bậy.
Mễ Dương nhìn chằm chặp tới độ tên oắt không dám ngẩng đầu lên mới buông một câu, “Giờ thì biết nhân trung ở đâu rồi chứ hả? Đồng chí Lôi Phong”. Chu Lượng và lão Lưu còn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, thì thấy cậu chàng không kìm được run lập cập, vẫn không nói gì. Chu Lượng bông phản ứng ra, “Tên trộm ở nhà thi đấu dạo trước?!”, Mễ Dương gật gật đầu.
Chu Lượng hét tướng lên, “Tớ đã bảo mà, nó làm sao lại có tấm ảnh này chứ, người phụ nữ này giống Tiểu Liêu thế cơ mà, hóa ra là bác gái! Oắt con, cậu không chỉ hành nghề mại dâm mà còn kiêm luôn cả ăn trộm à? Ngoài nghề chính còn cả ng