XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2401 lượt.

sau chỗ sô pha lưng cao cô đang ngồi là tấm lưới mỏng màu đỏ, chỉ cần quay đầu lại, là có thể trông thấy phía cạnh gương mặt đang thích thú, nhìn ngược ngó xuôi của Vi Tinh đằng kia.
Đằng kia Vi Tinh hoàn toàn không hề hay biết gì, cô bỗng phát hiện giếng trời ngoài cửa sổ bắt đầu chiều hoạt động Flash, đàn cá, còn có cá vô số những con sứa từ màn hình LCD to tướng trên giếng trời từ từ bơi qua. Vi Tinh nghĩ trong bụng, cuối năm sinh nhật bố, hay là đưa bố mẹ tới đây mừng sinh nhật, cũng để bố mẹ mở mang tầm mắt, vui một bữa.
“Tiểu thư Từ đúng không? Xin chào, tiểu thư Từ?”, một giọng nam vang lên bên cạnh, Vi Tinh nghe thấy song không có bất cứ phản ứng nào, vẫn chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ ngây ngô cười. Anh chàng kia có vẻ bối rối, đang cúi người định thử gọi lại lần nữa, thì thấy Vi Tinh xoạch cái quay đầu lại, miệng kêu tướng, “Vâng, vâng, vâng, chính là tôi đây!”, nói rồi vụt đứng dậy, “Ôi chao!”. Anh chàng kia kêu lên, lấy tay bưng mũi…
“Thật xin lỗi anh, hay là, lấy thêm tờ nữa nhé?”. Vi Tinh ngượng ngùng đưa ra một tờ khăn ăn, nhìn anh chàng đối diện đón lấy đem lau mũi. Cú húc đầu vừa rồi của Vi Tinh, thiên tài kia chưa chảy máu mũi, song nước mũi thì rớt ra rồi, cô phục vụ đứng cạnh lúc đưa khăn giấy lên mím môi rõ chặt.
Anh chàng đối diện bỏ khăn giấy xuống, đẩy gọng kính, “Tiểu thư Từ sung sức thật đấy”, nghe chừng là nói vui để tháo gỡ tình cảnh khó xử, nhưng mặt sao lại nghiêm nghị thế kia chứ. Vi Tinh lè lưỡi trong bụng, ai bảo anh im lặng sáp lại làm chi, nhưng ngoài miệng vẫn không ngớt nhận lỗi, “Thực sự xin lỗi anh, vừa rồi tại tôi không cẩn thận…”.
“Thôi, may mà cũng không có chuyện gì”, thiên tài kia xua xua tay, rồi tiện thể vuốt tóc một cái, “Con người tôi thích thẳng thắn, tuy cô tôi chắc đã giới thiệu rồi, tôi vẫn giới thiệu một chút nhé, tôi họ Ngưu, phó giám đốc chi nhánh X ngân hàng XX, năm nay ba mươi hai tuổi, lương tháng 8.000, có một xe Bora, ngân hàng trả tiền xăng xe, có một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách ở vành đai 4 Bắc Kinh, còn có một khu vườn nhỏ đứng tên ông tôi, tôi là cháu trưởng, đương nhiên, phải chờ ông khuất núi rồi mới tính là tài sản của tôi, ha ha”. Ngưu thiên tài thể hiện khướu hài hước, nước quả trong miệng Vi Tinh ngồi đối diện suýt thì phun cả ra ngoài.
“Hề hề, vậy sao, hề hề”, Vi Tinh không biết nói gì đành ngoác miệng cười góp, tuy ánh đèn trền đầu rất mông lung, song không ảnh hưởng gì tới việc nhìn rõ “phẩm chất” bên ngoài của đối phương, thoáng nhìn một lượt, Vi Tinh đã hiểu, bữa cơm hôm nay thực sự là một bữa cơm. Anh chàng thiên tài mà Á Quân nói là đây sao, hài hước, giỏi giang, trình độ tiến sĩ? Đầu anh ta sao lại phản quang? Dưới cằm sao lại mua 1 tặng 1? Nhìn cái bụng cứ dính chặt vào mép bàn theo mỗi lần anh ta hít thở, Vi Tinh bỗng có cảm giác như cái bàn đang khẽ di chuyển.
“Xin lỗi, tôi tới muộn”. Liêu Mỹ tỉnh bơ như không quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp Mễ Dương mồ hôi đẫm trán ngồi xuống, phục vụ đem nước quả tới, anh cầm cốc ừng ực một hơi hết vèo, Liêu Mỹ chỉ kịp nhìn thấy cổ họng anh còn cử động, phảng phất trong không khí mùi mồ hôi. Rõ ràng Mễ Dương tới rất vội, tuy đã thay jacket bên ngoài, song bên trong vẫn là áo sơ mi đồng phục cảnh sát.
“Không sao, tôi cũng vừa mới tới”, Liêu Mỹ mân mê cái cốc mỉm cười. Mễ Dương đặt cốc xuống, lấy tay chùi mép, rồi thoải mái dựa lưng vào ghế, nhìn Liêu Mỹ, Liêu Mỹ cũng không hề kiêng nể nhìn lại anh. Mễ Dương bỗng nhếch môi, “Nói đi, cô rốt cuộc định nói gì với tôi?”. Liêu Mỹ nhướn chân mày, nửa cười nửa như không đáp, “Thế có thẳng thắn quá không?”, “Cô gọi tôi tới đây không phải vì muốn vòng co quanh co hay sao?”, Mễ Dương cười nhạt.
Liêu Mỹ tắt nụ cười, không nói gì. Lôi từ trong túi ra một tấm ảnh đặt lên bàn. Mễ Dương vừa nhìn đã nhận ra ngay là tấm ảnh tên trộm lấy đi lúc trước. Anh mân mê tấm ảnh giữa các ngón tay, rồi lại nhìn, “Xem ra bố mẹ chúng ta quen nhau”. “Chỉ là quen thôi sao?”, Liêu Mỹ mặt vẫn cười, đôi mắt lại rất sáng, “Anh có biết bố anh làm thế nào mà về được thành phố không? Với cả làm thế nào mà ông đi học đại học công nông binh được không?”. Mễ Dương lim dim mắt, “Cô rốt cuộc là muốn gì?”, “Để tôi kể cho anh nghe một câu chuyện nhé”, ý cười trên mặt Liêu Mỹ càng rõ ràng, Mễ Dương ngoài vẻ phớt lờ, song bụng thì thót lại.
“Hả”, Vi Tinh vưng đĩa hít một hơi sâu mùi hương của thức ăn, lúc này mới cảm thấy mình đã trở lại nhân gian, cô nhìn không chớp mắt nhất cử nhất động của đầu bếp bên trong, mong chờ miếng cá chình nướng thơm ngon mau mau xuất nồi để an ủi cho vụ oanh tạc tinh thần mà mình vừa phải chịu.
Thiên tài kia bắt đầu từ lúc tự giới thiệu, xong là cứ thao thao bất tuyệt, miệng như tép nhảy, mưa xuân tung tóe, cũng không hiểu anh ta quá tự tin vào bản thân mình, hay là quá mất tự tin nữa. Từ đầu đến cuối không ngừng kể lể nào là mình biết huy động tiền gửi thế nào, biết cho vay ra làm sao, giám đốc ngân hàng yêu quý mình đến đâu, tương lai xán lạn chừng nào.
Lúc ấy Vi Tinh bụng đói cứ réo òng ọc, ánh mắt mơ màng, anh ta