
Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
tuần nay rồi, sao vẫn chưa khỏi?” Vi Tinh nói đặc giọng mũi, “Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai bây giờ? Mũi tớ sắp xì rách cả da ra rồi, rát ơi là rát!”, nói xong lại rút thêm một tờ giấy xì mũi.
Thấy Vi Tinh “nở hoa mũi”, Á Quân cười khì khì, ngồi phịch lên bàn Vi Tinh, “Cậu xem tớ đây này, chẳng biết cảm cúm là gì! Ngưỡng mộ không?”, “Xí!”, Vi Tinh tức tối hứ một tiếng, “Phải rồi, kẻ ngốc đều không bị cảm cúm!”. Á Quân không những không tức mà còn nhăn mặt làm trò, “Không sai không sai, vậy cậu cứ cảm cúm luôn cả năm đi, sau này khéo lại thành Einstein đấy!”. “Shit!”, Vi Tinh chửi đùa, giơ tay định nhét giấy xì mũi vào túi Á Quân, Á Quân cười chạy trốn.
“Làm cái trò gì thế hả? Kêu la ầm hết cả lên, Ivy, tôi đợi cô cả nửa ngày rồi, cái SSL kia làm xong chưa?”, Amy như âm hồn thoắt cái xuất hiện trước mặt họ. “Còn thiếu một chút số liệu, bên Hoa Đông vẫn chưa gửi cho tôi”. Vi Tinh giật thót mình, vội vàng đáp. “Chưa gửi thì cô không biết đường mà giục à, cái này cũng đợi tôi dạy hay sao, cô mới vào công ty à? Mau lên, sếp đang đợi kia kìa! Sắp hết giờ làm rồi, cô làm xong ngoài việc gửi E-mail, còn phải print (in) ra một bản hard copy[1'> cho tôi! Unbelievable[2'>! Nói xong, nói xong cô ta lúc lắc đuôi biến mất.
[1'>. Bản sao cứng.
Á Quân và Vi Tinh ngồi giả bộ bận rộn quay lưng lại phía Amy làm mặt hề. Chẳng bao lâu sau đã nghe tiếng Amy đĩnh đạc vang lên, tuy không lớn tiếng, song cũng đủ để tất cả đồng nghiệp xung quanh đều nghe thấy. Vi Tinh muốn không nghe cũng không được, Á Quân hừ một tiếng, “Chỉ là kiếm được con rùa biển thôi mà? Quả này mà vớ được con voi biển, không biết cô ta còn vênh váo thế nào!”
Vi Tinh cười khúc khích, hai hôm trước nghe nói Amy thông qua cái hội ưu tú gì gì đó mới có thể tham gia hoạt động leo núi và quen được một anh cổ vàng[4'>, làm về ngân quỹ, nghe nói còn thuộc hàng top sinh viên tốt nghiệp học viện Wharton gì đó. Nói chung mấy ngày nay Amy đắc ý thì thôi rồi, mở miệng ra ngậm miệng lại đều là Jerry nhà tớ thế này thế nọ.
[4'>. Nhân viên văn phòng: cổ trắng, cổ vàng: chỉ những người có trình độ học vấn cao, có năng lực tổ chức quản lý kinh doanh, quan hệ xã hội rộng rãi…
“Thật không, Amy cậu đúng là chịu chơi thật”, một cô nàng tương đối thân thiết hay chí ít là thân thiết bề ngoài với Amy cười nói. Amy cột tóc lại, “Thế đã là gì chứ, chỉ là một cái khăn LV thôi mà, thích thì mua thôi, có điều nghe Jerry nhà tớ nói, hôm nay đi làm, tất cả mọi người đều nhìn vào cái khăn của anh ấy, trầm trồ khen đẹp.”
“Buồn nôn quá đi mất!” Á Quân giả bộ xoa xoa gai ốc nổi lên trên cánh tay, thì thầm với Vi Tinh, “Cô ta nói phét mà không biết nghĩ, đàn ông con trai lại quàng cái khăn mà ai cũng phải nhìn? Có thể nào không?”. Vi Tinh đột nhiên cười khì như nhớ ra cái gì, “Nếu trên người hắn chỉ độc cái khăn LV, chắc bị bao vây làm triển lãm cũng nên.”
“Ha ha!” Á Quân cười phá lên, Amy khinh bỉ trừng mắt nhìn sang, Á Quân cũng không chịu lép vế trừng mắt lại. Amy không dám tùy tiện gây xung đột với Á Quân, đành coi như không trông thấy, quay đầu lại tiếp tục nói chuyện với cô nàng kia. Á Quân lấy khuỷu tay huých Vi Tinh, “Lúc đầu mới vào công ty, Jane mang một cái túi LV mới từ Hồng Kông về, bọn tớ đều thấy rất mới lạ, ngưỡng mộ cực kỳ, Amy cũng vờ vĩnh nói, LV đúng là tốt thật đấy, nhưng em lại thích Louis Vuitton hơn cơ.” Á Quân bắt chước giọng nũng nịu của Amy.
Vi Tinh đầu tiên ngớ ra, sau đó liền vùi đầu vào cánh tay cười khùng khục, “Thật hay đùa đấy?”. Á Quân vừa định mở miệng, đã thấy anh rể cả từ trong phòng đi ra. Chân mày rậm cau lại, lướt qua một lượt, rồi đi về phía Amy, Á Quân lập tức chọc Vi Tinh đang bò ra bàn mà cười, đánh mắt ra hiệu bảo cô chuẩn bị xem trò hay.
Anh rể cả không đợi Amy kịp cười nịnh chào mình, liền lấy tay chỉ vào tập báo cáo nói mấy câu. Giọng anh không cao, Vi Tinh dỏng hết cả tai lên vẫn nghe không rõ, hình như là công việc của Amy có vấn đề, chỉ thấy cô nàng đang buôn chuyện với Amy ngượng ngập tìm cớ chuồn mất, sắc mặt Amy càng lúc càng khó coi. Anh rể cả nói xong vẫn cau mày nguyên như thế về phòng, Amy ngồi phịch xuống ghế, thở mạch mấy cái, rồi như có thù hận gì với cái bàn phím, bắt đầu gõ cành cạch.
Á Quân bí hiểm cười trên nỗi đau khổ của kẻ khác.
Thoáng thấy sắp hết giờ, Á Quân lên Taobao tìm mua đồ, Vi Tinh thì lên mạng đọc tiểu thuyết. Đúng lúc Vi Tinh đang đọc cao hứng, anh rể cả đột nhiên chạy đến hỏi mấy việc, làm Vi Tinh sợ run cầm cập. Đợi anh rể cả đi rồi, Á Quân ngoái đầu sang thì thấy Vi Tinh đang mặt mày vô cảm bấm Pagedown, bấm rồi lại bấm, từng trang mạng không ngừng trôi lướt qua.
Nhìn một lúc, cô hiếu kỳ hỏi: “Chỉ mới nghe có liếc cái đọc 10 hàng, không ngờ tớ còn được tận mắt trông thấy liếc cái hết cả trang, nhưng cậu đọc thế liệu có hiểu không?”. Vi Tinh ngây người, rồi gượng cười nói: “Cậu nói cái gì thế, vừa rồi anh rể cả đột nhiên xuất hiện làm tớ sợ quá tắt phụt trang web, giờ nghĩ mãi không ra là đọc đến đâu rồi, bực chết đi được!”. Á Quân liền bật cười ha ha.
Còn đang mải cười, thì đi