Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
uế gia, bây giờ người tạm tha cho nô tỳ đi, nô tỳ thành ma cũng sẽ không quên người. . . . . ."
"Nói linh tinh cái gì thế? " Hắn đẩy tôi ra bước lên lầu, "Anh muốn làm quen với cái cửa."
Tôi lập tức chỉ vào cửa chống trộm nói: "Cửa nhà em đã nhớ rõ anh rồi, thật đấy!"
Hắn tiếp tục đi về phía trước: "Em cho rằng anh không biết sao không biết sao, nó lật mặt một cái là khong nhận ra anh nữa rồi. . . . . . Em không cho anh ở đây cũng được nhưng cũng phải cho anh thăm hỏi ba mẹ vợ một chút chứ."
Tôi rốt cục nổi giận: "Con mẹ nó, có phải anh muốn bị anh đánh khong vậy!"
Hắn còn chưa kịp đáp lời, chỉ nghe"Cạch" một tiếng, cửa lơn nhà tôi vậy mà đã..............Mở!
Ba tôi từ trong nhà thò đầu ra, trên miệng vẫn đang ngậm một quả lê. Lúc nhìn thấy tôi thì lộ ra ý cười, lúc chuyển mắt nhìn Kỷ Gia Khiêm thì ông liền ngây dại.
Ba tôi cầm lấy quả lê, nháy mắt mấy cái hỏi tôi: "Mạch Mạch, vị này chính là. . . . . . ?"
Tôi trừng mắt liếc Kỷ Gia Khiêm một cái, tức giận nói: "Trên đường nhặt được , cầm thú!"
"Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như vậy a, con xem người ta cầm giúp con nhiều đồ linh tinh như vậy." Một bên ba tôi giúp cầm mấy thứ để trên đất, một bên mở cửa để Kỷ Gia Khiêm vào nhà.
Hắn dĩ nhiên là rất thỏa mãn mà đi vào rồi.
Tôi nhìn bóng lưng của ba tôi, quả thực muốn khóc đến nơi rồi. Chẳng lẽ ông không biết. . . . . . ông đang dẫn sói vào nhà sao?
Tôi đồng ý với mẹ sẽ không ở chung với người khác, nếu như tôi dẫn ai về nhà, thì đó chính là đối tượng mà tôi muốn kết hôn.
Đúng là. . . . . . Chuyện gì đang diẽn ra đây hả trời?
"Lão Nhan, ai tới vậy?"
Chỉ thấy mẹ đại nhân của tôi đang mặc tạo dề, lóe sáng lóe sáng.
Tôi nhắm mắt, hạ quyết tâm, lập tức ngã xuống giường giả chết.
Nàng Dâu Nhỏ
" Chào dì." Kỷ Gia Khiêm thập phần dũng cam tiến lên trước một bước, cười vô cùng sáng chói, mặt không đỏ tim không đập mạnh nói: "Dì khỏe chứ, cháu là bạn trai của Mạch Hàm."
Cái tên không biết xấu hổ này, sao hắn không nói hắn là vị hôn phu của tôi luôn đi?
Mẹ tôi ngây người vài giây mới hỏi: "Xưng hô như thế nào đây?"
Tôi ngừng thở chờ đợi đáp án của hắn.
Cút. . . . . . Ai là người một nhà với anh! Tôi giận dữ nhìn hắn.
Kỷ Gia Khiêm làm bộ như không thấy, chỉ cúi đầu uống nước.
Tôi vừa mới ngồi xuống, mẹ tôi đã bắt đầu dò xét gia thế nhà Kỷ Gia Khiêm: "Dì nhìn cháu quen quen, cháu làm việc chung với Mạch Hàm sao?"
Kỷ Gia Khiêm gật gật đầu, ôn tồn đáp: "Đúng vậy, năm sau chúng cháu sẽ hợp tác cùn nhau."
Mẹ tôi hơi hơi vuốt cằm, trầm ngâm nói: "Các cháu làm việc trong cái vòng luẩn quẩn này, chắc yêu đương cũng không dễ dàng nhỉ?"
"Có một chút ạ. Nhưng mà dì cứ yên tâm, cháu sẽ bảo vệ Tiểu Hàm thật tốt."
Nghe đến đó, tôi thật sự nhịn không nổi nữa, "Vụt" một tiếng liền đứng lên.
Mẹ tôi lập tức rống tôi: "Con làm cái gì vậy?"
Tôi liếc mắt nhìn Kỷ Gia Khiêm một cái, lạnh lùng đáp: "Con buồn nôn!" Dứt lời liền chạy đến nhà vệ sinh.
Lúc đóng cửa tôi mơ hồ nghe thấy ba tôi nói thầm một câu: "Buồn nôn? Có phải mang thai rồi hay không. . . . . ."
Tôi không nói gì! Mặc dù rất buồn bực, nhưng lại không thể đem sự thật nói cho họ biết, đành phải một mình ở trong nhà vệ sinh cào tường. Vè phần tại sao phải cào ở trong nhà vệ sinh, bởi vì ở trong này lát bằng gặch tráng men không làm đau tay, hơn nữa cào xong cũng không biến dạng . . . . . .
"Trong nhà cháu có những ai vậy?"
"Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
". . . . . ."
Thanh âm mẹ tôi càng ngày càng nhỏ, những câu phía sau tôi không nghe rõ nữa. Do dự mãi, tôi quyết định đi ra, cũng không thấy bóng dáng hai người họ đâu nữa, chỉ thấy ba tôi đang nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha xem ti vi.
Tôi ngồi xuống bên cạnh ông, kỳ quái hỏi: "Người đâu rồi ba?"
Ông chỉ chỉ phòng ngủ, rất tự nhiên nói: "Bị mẹ con kéo vào trong đó nói chuyện rồi." Nói xong ông bồng nhiên xoay người xoa xoa đầu tôi, cười đến thập phần sáng lạn: "Con được đấy Nhan Mạch Hàm,
cũng cưa được một tên đàn ông đẹp trai như vậy, quả nhiên có phong tháy của ba con!"
"E hèm." tôi cũng cầm lấy một quả lê gặm gặm "Hổ phụ vô khuyển nữ nha. . . . . ."
Dáng dấp ba tôi mặc dù không thuộc loại đặc biệt xuất sắc, nhưng tuyệt đối là một cao thủ tán gái.
Ba tôi gật gật đầu tiện tay chuyển kênh, đột nhiên từ trên ghế sofa bật dậy, chỉ vào màn hình nói: "Con gái không đúng a, ba nhớ rõ ràng người yêu của con là tên tiểu tử này cơ mà?"
"Phụt!" Tôi bị lời nói của ông dọa sợ tới mực quả lê trên tay cũng rơi xuống đất, cũng không kịp nhặt lên vứt vào thùng rác đã vội vàng ngẩng đầu nhìn lên màn hình ti vi, trên màn hình xuất hiện khuôn mặt của Chung Dịch An.
Chung Dịch An là cái loại đại minh tinh tết âm lịch cũng phải vội vã chạy sô a. Tết dương lịhc vừa rồi hắn vì tôi mà bỏ lỡ mất một cơ hội kiếm tiền, lần này hắn cũng khôn ngu dốt như vậy nữa rồi.
Chậc chậc. . . . . . Thực đẹp trai!
Đừng hiểu lầm, người tôi nói chính là Chính Tín nha. Đứ