Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
tay của tôi, nhàn nhạt hỏi: "Con chó ngu ngốc kia em xửa lý thế nào rồi?"
Tôi lùi lại thêm một bước về phía cửa, thoát khỏi sự khống chế của hắn."Đem đến nhà chị Đồng Đồng, tránh cho chị ấy lại cảm thấy cô đơn lạnh lẽo a."
Tính cách Thiên Thiên vô cùng nhu thuận, nhưng lại không hợp chị Đồng Đồng, vừa thấy chị thì sủa nhặng lên như một đứa trẻ ầm ĩ. Xem ra chị Đồng Đồng nhất định sẽ không cô đơn rồi. . . . . .
Bạn có việc nên mấy hôm vừa rồi phải đi xa vài hôm, không kịp mang theo lap nên không edit được mọi ng thông cảm nha. Vả lại tình hình biển đông như vầy, buồn lắm, ghét TQ lắm, nên đang có xu hướng ghét lây sang truyện mất thôi!
Tại không biết là cô bảy tới nhà dì tám ăn cơm, mẹ già ngứa tay liền lôi kéo ba ba, cô bảy và dì tám cùng chơi mạt trượt. Họ chơi thì cứ việc chơi đi, lại thỉnh thoảng bắt tôi thế chân, chơi rồi lại chơi, bất tri bất giác đã là rạng sáng rồi.
Mẹ già thắng hơn ba trăm khối, hứng trí vô cùng. Nhưng cha già lại liên tục thua 500 đồng, vội vã muốn về nhà. Mẹ già áp dụng chính sách dụ dỗ, chỉ gật đầu đáp: "Được rồi, chơi thêm một lần nữa, một lần nữa thôi."
Kết quả cuối cùng bà vẫn thắng, vẫn cầm cái, nên một vòng này dù thế nào cũng không thắng nổi bà đi.
Ước chừng hai giờ sáng, chiến cuộc cơ bản mới kết thúc.
Khi chúng tôi về đến nhà, thư phòng không có đèn sáng. Đúng rồi, trễ như vậy rồi hắn cũng nên đi ngủ.
Tôi tắm rửa qua loa, sau đó nằm trên giường ngáy ò ó o.
Nhưngz này này dường như tôi rất dễ dàng nằm mơ, cơ hồ là đầu tôi vừa mới đặt xuống gối ngay lâhp tức liền tiến vào một giấc mơ vô cùng quỷ dị.
Tôi —— bị —— người khác —— cường ——hôn —— rồi !
Kỹ xảo của người này cũng không tệ lắm. . . . . .
Nhưng mà mùi hương này. . . . . . Không phải là mùi nước hoa Burberry trên người Kỷ Gia Khiêm sao?
Gì vậy, chẳng lẽ do ban ngày tôi không được thỏa mãn, nên tối đến mới bị mộng xuân hả?
Không, không đúng, sức nặng trên người tôi bây giờ vô cùng chân thật! Sau ki ý thức được điều này, tôi vội vã đẩy người nào đó đang đè trên người tôi ra, xoay người đè lại hắn ở dưới thân, phẫn nộ chống lại án mắt sáng ngời của hắn: "Em mệt đến mức xương khớp như muốn rụng ra đến nơi rồi!"
Hắn nhàn nhạt nói: "Anh giúp em thư giãn gân cốt."
Tôi bóp chặt cổ hắn, hung hăng nói: "Không cần phiền đến anh! Để em hảo hảo ngủ một giấc là được rồi."
Vẻ mặt Kỷ Gia Khiêm mềm đi vài phần, giống như mang theo một chút cầu khẩn: "Anh đói. . . . . ."
Bộ dạng điềm đạm đáng yêu này, quả nhiên là vừa thấy đã thương. . . . . .
Tôi lại nằm xuống bên cạnh hăn, kỳ quái hỏi: "Sao anh không tìm gì đó mà ăn? Tài nấu nướng của anh tốt như vậy thì tự làm gì đó để ăn cũng không khó nha."
"Không phải. . . . . ." Hắn vòng tay ôm lấy ngực tôi, nhẹ nhàng nói: "Anh muốn ăn em."
Nói xong hắn còn làm bộ làm tịch ngửi ngửi cánh tay của tôi, thấp giọng nói: "Mới vừa tắm xong hả, thơm quá. . . . . ."
Tôi kéo cánh tay của hắn ra, có chút bối rối nói: "Anh. . . . . . Anh! Bộ dạng bây giờ của anh sao lại dọa người như thế, giống như Vampire đang muốn ăn tươi nuốt sống em vậy."
Kỷ Gia Khiêm đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha tôi, hắn xê dịch thân thể về phía trước, dùng cánh tay nhốt chặt đầu tôi, sau đó tiện đà cúi xuống hôn tôi.
Cái hôn này rất dịu dàng, giống như lông chim mềm mại rơi vào người vậy, rất ngứa .
Hắn mơ mơ hồ hồ hỏi: ". . . . . . Vậy em có cho ăn hay không đây?"
Tôi cũng không nhớ rõ mình "Uhm" trước hay "Uhm" sau nữa, tóm lại ngay lúc tôi định vứt hết lý trí ra sau gáy để cùng hắn hoang dâm một đêm, thì "Két" một tiếng, cửa phòng ngủ của tôi bị mở ra!
Năm tôi học cấp ba, Mẹ già vì để thuận tiện cho việc giám sát việc học hành của tôi nên không cho tôi lắp khóa cửa. Kéo một cái cửa liền bị mở tung ra, khi nào bà thích gõ bà sẽ gõ, không thích thì sẽ không gõ, nhiều lần dọa tôi sợ gần chết, giống như giờ phút này đây.
Thấy mẹ già xông về phía này, phản ứng đầu tiên của tôi chính là nhấc chăn lên, đem Kỷ Gia Khiêm che ở phía dưới!
Vậy mà hắn còn không biết sống chết rên rỉ một tiếng!
Mẹ tôi nghe thấy tiếng lập tức phát hiện có gì đó bất thường, sờ sờ soạng soạng mở đèn lên.
Tôi bọc Kỷ Gia Khiêm thành một quả bóng lớn nhét ở phía sau, làm bộ mơ mơ màng màng hỏi: "Mẹ, hơn nửa đêm rồi còn tìm con có việc gì a. . . . . ."
Mẹ tôi liếc ắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, biểu tình thập phần quái dị.
Kỷ Gia Khiêm vẫn không biết sống chết nhéo tôi một cái.
Tôi nhịn không được liền thúc hắn một quyền, thiếu chút nữa là mở mồm chửi bới rồi. Hắn bị tôi đánh lại cũng không có ý định ngừng lại, hắn dùng sức mở tung cái chăn ra.
Lúc nhìn thấy hắn quần áo không chỉnh tề từ trong chăn chui ra, ta thật sự muốn đi SHI!
Hắn hơi có vẻ áy náy nhìn tôi nói: "Anh muốn nói, dép lê ở cạnh giường a. . . . . ."
"Phụt!" Tôi tuyệt vọng nhìn hai đôi dép lê dưới sàn nhà, rốt cục quyết định nhận tội, ngẩng đầu lên vẻ mặt căm thù đến tận xương tuỷ: "Mẹ, con vô tội ! Này, cái tên cầm thú này, anh ta muốn dụ, dụ. . . . . ."
Chữ "dỗ" còn chưa kịp