Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1569 lượt.
a nhỏ này lúc lên ti vi rất khác khi ở ngoài, Tóc mái được vuốt dựng lên, nhìn rất hoạt bát.
"Ba, ba hiểu lầm rồi. . . . . ." Tôi chỉ vào Chính Tín, rất thành thực nói: "Người con thích chính là người kia, tạo hình giống Super Saiyan."
"A.... . . . . ." Ba tôi bừng tỉnh hiểu ra gật gật đầu, quay đầu lại khen tôi: "Quả nhiên là con gái của ba, có oai phong của ba! Dương đông kích tây, không sai a không sai. Vậy người trong kia là. . . . . . ?"
Tôi nhìn lướt qua phòng ngủ một cái, thản nhiên nói: "Hắn chỉ là đi ngang qua thôi."
Tiết mục mà "Chung Ái" tham gia sắp kết thúc, thì mẹ tôi cùng Kỷ Gia Khiêm mới từ trong phòng ngủ đi ra.
Tinh thần của mẹ già vô cùng sảng khoái, vẻ mặt mang theo ý cười. Tôi để cho cha già đi vào thư phòng dọn dẹp này nọ, nhảy về phía Kỷ Gia Khiêm.
Tôi im lặng nhìn chằm chằm ba mẹ.
Đợi đến khi hai người bước vào thư phòng, tôi vội vã kéo Kỷ Gia Khiêm qua, đè thấp thanh âm hỏi: " Mẹ em làm gì anh vậy?"
Khóe miệng Kỷ Gia Khiêm không kiềm chế được khẽ cong lên. Hắn sửa sang lại cổ áo, cười đến ái muội: "Không có gì."
Hỏng rồi hỏng rồi. . . . . .
Tôi cực kỳ khẩn trương, không kìm lòng được bắt lấy hai cánh tay của hắn lắc lắc: "Vậy cái tên cầm thú này! Anh đã làm gì mẹ tôi rồi hả?"
Vì sao vẻ mặt của mẹ tôi lại. . . . . . thỏa mãn đến vậy?
A a a a, tôi thật sự sắp điên rồi!
Tôi sâu sắc nghi ngờ nhân phẩm của cái tên Kỷ Gia Khiêm này.
Tuy mẹ tôi đã ngoài năm mươi tuổi rồi, nhưng khi còn trẻ bà nổi tiếng là một mỹ nhân ở vùng này đó, hiện giờ có thể nói là thướt tha thùy mị a! Ai biết được khẩu vị của tên Kỷ Gia Khiêm này có nặng hay không. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm mặc tôi rung rung lắc lắc đủ rồi, mới chậm rì rì nói: "Em đừng nghĩ lung tung. . . . . ."
Tôi có thể không nghĩ lung tung sao?
Lúc ăn cơm trưa, mẹ tôi vô cùng chăm chỉ gắp thức ăn cho Kỷ Gia Khiêm, một bàn thịt kho tàu và cánh gà cơ hồ đã chạy hết vào bát Kỷ Gia Khiêm mất rồi. Còn cái tên Kỷ Gia Khiêm khốn kiếp kia từ dầu tới cuối cứ cười cười, bình thường sao không thấy hắn cởi mở như vậy a?
Có vấn đề, nhất định có vấn đề!
Tôi dành lấy một cái cánh gà trong bát của Kỷ Gia Khiêm, cả giận nói: "Dựa vào đâu mà tất cả đều nhường cho anh ấy, con cũng muốn ăn!"
Ai ngờ ba tôi cũng mắng tôi: "Ai nha, con bé này sao hôm nay lại không hiểu chuyện như vậy."
Kỷ Gia Khiêm ở một bên giả bộ làm người tốt, "Sủng nịch" nhìn tôi nói: "Tiểu Hàm đúng là nên cần ăn nhiều một chút. . . . . ."
Hắn cố ý kéo dài âm cuối, tựa hồ ý vị thâm trường.
Ba tôi cũng ý vị thâm trường liếc mắt nhìn cánh gà trong bát tôi một cái, gật đầu nói: "Xem ra quả thật đã mang thai rồi. . . . . ."
Tôi nhịn, tôi nhịn!
Tôi cúi đầu ăn cơm, không nói câu nào, nhưng hai tay lại dựng đứng lên nghe mẹ tôi cùng Kỷ Gia Khiêm nói chuyện.
Kỷ Gia Khiêm thỉnh thoảng cũng khen mẹ tôi đôi câu, nói bộ dáng của mẹ tôi nhìn rất trẻ, nói mẹ tôi nấu cơm ăn rất ngon, nói mẹ tôi cực kỳ thân thiết BLABLA. . . . . .
Hai người tán gẫu hồi lâu, bỗng nhiên nghe thấy mẹ tôi nói: "Mạch Mạch nói tám giờ tối lên máy bay, ta còn cho rằng đến đêm là có thể về đến nhà. Nào ngờ buổi sáng mơi về tới nơi, các con đã ăn sáng chưa?"
Kỷ Gia Khiêm gật gật đầu, kiên nhẫn giải thích: "Tối hôm qua lúc xuống máy bay đã hơn mười giờ rồi, chúng cháu sợ quấy rầy chú dì nghỉ ngơi, nên thuê phòng ở khách sạn ngủ một đêm. Bởi vì buổi sáng dậy hơi muộn, khách sạn đã hết đồ ăn sáng, nên cháu đã đưa Tiểu Hàm ra ngoài ăn chút gì đó rồi."
Mẹ tôi nói trước khi kết hôn không được ở chung với đàn ông, tình một đêm gì gì đó cũng không được đi!
Cho nên khi nghe thấy lời này tôi lập tức ngẩng đầu giơ tay nói: "Con thề, con và anh ấy chia phòng ngủ!"
"Dẹp qua một bên!" Mẹ tôi trợn mắt nhìn tôi một cái, "Cấm nói chen vào!"
Tôi bị mẹ già quở mắng, lập tức liền ủ rũ , thì ra người lắm mồm lại là tôi nha. . . . . .
Ông hoàng điện ảnh cái gì chứ, Kỷ Gia Khiêm phải là thần tượng của mấy bà già mới đúng! Đến cả người khó tính như mẹ tôi mà cũng bị hắn chinh phục ròi. . . . . .
Mẹ tôi nói tôi còn chưa đủ, lại còn quay đầu cùng Kỷ Gia Khiêm quở trách tôi: "Mạch Mạch nhà dì không hiểu chuyện BLABLA. . . . . ." "Con bé từ nhỏ đã BLABLA. . . . . ." "Thật sự là làm phiền cháu rồi BLABLA. . . . . ."
Đến lúc tôi không thể tiếp tục nghe được nữa, khẽ bóp mạnh chiếc đũa, mạnh mẽ đứng lên nói: "Con không ăn nữa!"
"Tùy con. . . . . ." Mẹ tôi lườm tôi một cái, cứ tiếp tục tán gẫu cùng Kỷ Gia Khiêm. Tới cùng vẫn là ba tôi thương tôi, đỡ lấy cánh tay của tôi vẻ mặt quan tâm: "Cẩn thận một chút a, đừng đứng dậy nhanh như vậy, con hiện tại không phải chỉ có một mình. . . . . ."
Tôi: ". . . . . ."
Lúc tôi bước ra khỏi cửa nhà tắm, lại nhìn thấy mẹ tôi và Kỷ Gia Kiêm đang chen chúc trong phòng bếp rửa bát. Ngươi giúp ta, ta giúp ngươi, thật là một khung cảnh hòa hợp.
Kỷ thiếu gia thật giống một cô vợ nhỏ, mặt mày ôn hòa.
Tâm tình của tôi kì lạ đến nói không nên lời. Thấy hắn chung đụng vui vẻ như vậy, tôi cũng rất khó chịu.
Những thứ ấm áp này