Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
đều là giả, Kỷ Gia Khiêm đi rồi, tôi còn phải tìm cách giải thích rõ ràng với mẹ tôi.
Rối rắm lại rối rắm, đến buổi trưa tôi lại ngủ như chết. Làm việc suốt một năm trời khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi, nên tôi ngủ rất sâu, chìm vào trong mộng, một giấc mơ cực kỳ chân thật.
Tôi và Mạnh Thần Úc cuối cùng cũng hợp tác cùng nhau, lúc quay phim bởi vì tôi quá hồi hộp, đọc lời thoại sai rất nhiều lần. Tính tình của Mạnh Thần Úc không tốt như Chung Dịch An, hắn lạnh lùng nhíu mày nhìn tôi nói: "Cô mà là diễn viên chính của Dục Sắc sao? Có chút năng lực như này mà cũng đòi đóng vai chính sao?"
Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng điệu càng lúc càng băng lãnh nói: "Xem ra những lời trên báo viết là thật? Cái người bồi người khác lên giường kia chắc hẳn là cô đi?"
Tôi nhìn thấy hắn liền hoàn toàn luống cuống, chỉ một mực lắc đầu: "Không, không phải tôi. . . . . ."
Trong giấc mơ tôi không có biện pháp không chế "tôi" kia, chỉ có khuôn mặt là giống con gái mà thôi. Tôi hận sự yếu đuối của bản thân, nhưng vẫn bất đắc dĩ nhìn "cô" rơi lệ: "Thực xin lỗi, tôi sẽ cố gắng thay đổi !"
Hắn tóm lấy cổ áo của tôi, bàn tay tìm thấy vạt áo, cười lạnh nói: "Để cho tôi nếm thử tư vị của em, tôi lập tức sẽ tha thứ cho em. . . . . ."
Lúc tỉnh lại tôi không kêu la, nhưng trái tim nhỏ đập điên cuồng nhắc nhở tôi vừa giờ chỉ là ác mộng. Vài giọt mồ hôi từ trên trán chảy xuống, theo cánh mũi của tôi chảy xuống má.
Tôi lau lau mồ hôi, cảm giác toàn thân đã hoàn toàn vô lực.
Cứ như vậy tôi ngơ ngác ngồi ngẩn người chừng mười phút mới dần dần phục hồi lại tinh thần, xoay người việc đàu tiên chính là mở máy tính.
Cảnh trong mơ là do tôi nghĩ quá nhiều nên mơ thấy. Viết nhiều tiểu thuyết như vậy, tôi cảm thấy tôi nên viết sự cố của chính mình vào, cái này gọi là sự cố của Làng giải trí.
Thoáng cái đã hết buổi trưa. Ta đột nhiên muốn trích dẫn một câu nói, lại không nhớ nổi câu đó như thế nào, vì thế tôi đứng dậy đến thư phòng tìm sách. Lúc này đã là chạng vạng.
Trong nhà cực kỳ an tĩnh, ba mẹ cũng không biết đã đi đâu rồi.
Tôi thật cẩn thận mở cửa thư phòng ra, phát hiện Kỷ Gia Khiêm đang an ổn ngủ trong đó. Nhìn đến khuôn mặt an tĩnh ngủ của hắn, trái tim của tôi hung hăng co rúm một chút.
Tôi mạnh mẽ chấn an trái tim đang đập mạnh của mình, bước từng bước đến giá sách, nhưng tìm khắp nơi cũng không tìm được quyển sách kia.
Huyết Khí Sôi Trào
Tôi luống ca luống cuống tìm sách, bỗng nhiên sau lưng có cảm giác ấm áp. Đang lúc tôi còn chưa phản ứng kịp, hai cánh tay kia đã kéo tay tôi khỏi giá sách sau đó ôm lấy tôi. Thấy tôi không có phản ứng gì, người nào đó được một tấc lại muốn tiến một thước dán vào người tôi.
"Đang tìm quyển này sao?" Kỷ Gia Khiêm liếc mắt nhìn cuốn sách dầy cộp trên giờng, cúi đầu hỏi.
Cổ họng của hắn hơi khàn khàn, có lẽ là do hắn mới ngủ dậy. Giọng nói lười nhác này, giống như đang ở trong lòng người ta gãi ngứa vậy.
Tôi xoay người lại, nhưng hắn vẫn đứng yên như vậy, vẫn như cũ duy trì cái tư thế này, đem tôi ôm vào trong ngực.
"Không lạnh sao?" Kỷ Gia Khiêm siết chặt cánh tay, để cho tôi gần hắn thêm chút nữa.
Bởi vì yêu thích sự thoải mái này, bộ quần áo ngủ này của tôi được làm bằng sợi nhân tạo, chất vải giống với quần áo bình thường mà mấy cụ già hay mặc. Chỗ tốt là lúc nằm ngủ có cảm giác như không mặc gì vậy, chỗ xấu là nó quá mỏng manh, mặc như này giữa mùa đông quả thực hơi lạnh. Hắn không nói thì tôi cũng không để ý, nhưng nói rồi thì tôi lại không nhịn được run rẩy một hồi, cọ cọ ở trong lòng hắn."Lạnh. . . . . ."
Hắn nghe thấy vậy liền tháo dây áo ngủ ra, mặt tôi dán vào lồng ngực nóng bỏng của hắn.
Tôi cảm thấy hơi lo lắng, nhịn không được ho nhẹ một tiếng nói: "Kỷ thiếu gia, giữa mùa đông lạnh lẽo như vậy, người ngàn vạn lần không nên phòng túng a. Dục ách. . . . . ."
Hắn cúi đầu cười cười, gật đầu nói: "Được."
Tôi lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Nghe ngữ kí cuả Kỷ Gia Khiêm không giống như đang gạt người. Hắn coi như cũng hiểu chuyện đi, nếu như chúng tôi làm bậy ở trong này, nếu như bị mẹ tôi bắt được , nếu như. . . . . .
Hậu quả thật không tưởng tượng nổi!
Sau khi hắn đồng ý xong, chúng tôi đều tự giác yên tĩnh lại, chỉ lẳng lặng ôm nhau, dường như quên mất thời gian.
Đây là một cái ôm khiến người ta ấm áp nhất.
Chúng tôi cứ như vậy hàn huyên một hồi, bỗng nhiên mẹ già gọi điện thoại bảo tôi đi thăm họ hàng thân thích. Đúng lúc Kỷ Gia Khiêm vội đi giải quyết công việc làm ăn của gia đình hắn, nên cũng không đi cùng tôi.
Lúc ra đến cửa, tôi kiễng chân xoa xoa mái tóc đen nhánh của hắn, cười khanh khách nói: "Khiêm Khiêm phải ngoan ngoãn trông nhà a."
Từ khi phát hiện tên của Kỷ Gia Khiêm đọc gần giống với Thiên Thiên nhà tôi, ta liền thích gọi hắn là Khiêm Khiêm. Bộ dáng Kỷ Gia Khiêm khi ở trước mặt người khác luôn là cao cao tại thượng, đem hắn YY thành sủng vật của tôi không biết có bao nhiêu sảng khoái a. . . . . .
Hắn bắt lấy