Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Mộng Chân

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.

nói ra khỏi miệng, tôi cũng chưa nặn ra được một giọt nước mắt nào, đã thấy mẹ tôi lộ ra một nụ cười dữ tợn, gật đầu nói: "Người trẻ tuổi, huyết khí sôi trào, có thể lý giải."
"Phụt!" Tôi quay đầu đi nhìn về phía Kỷ Gia Khiêm, chịu đựng thổ huyết ** hỏi: "Anh rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ em vậy?"
Khóe miệng Kỷ Gia Khiêm hơi hơi giơ lên, nhưng vẫn không nói.
Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc mẹ tôi rời đi, tôi cảm thấy cực kỳ xấu hổ, nhịn không được vùi đầu vào trong chăn, giống như một con đà điểu đang đào hố ở trên giường.
Xấu hổ chết đi được!
Người gây ra họa lại giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, mười phần nhàn nhã nằm một bên.
Mẹ tôi vừa rồi vậy mà hỏi tôi. . . . . . Có BYT không! (BYT...BYT...Ai biết giải thích hộ bạn vs!)
Trời ạ, rốt cuộc đây là thế giới gì vậy? Đây không còn là hành tinh tôi có thể sống được nữa sao? !
Trái đất thật đáng sợ! Tôi muốn trở về sao Hỏa! ╭(╯^╰)╮
Kỷ Gia Khiêm từng chút từng chút lôi tôi từ trong chăn ra, đem ta ôm vào trong ngực, nhàn nhạt nói: "Thật ra anh cũng chẳng làm gì cả, chỉ hứa với bà mấy câu thôi."
Tôi hơi hơi ngẩn ra, bật thốt lên liền hỏi: "Anh hứa cái gì?"
Thanh âm của hắn mang theo mộng ảo cùng mê hoặc: "Anh nói, anh sẽ bảo vệ em, giúp em hoàn thành tất cả ước mơ của em."
Phản ứng đầu tiên của tôi là "Phụt". Sau đó nói một câu rất sát phong cảnh: "Lời hứa giả dối như vậy mà một lào giang hồ như mẹ em cũng tin sao?"
Kỷ Gia Khiêm hơi hơi nhíu nhíu mày, có chút bất mãn nói: "Em là con gái, lại còn là nghệ sĩ theo hình tượng thuần khiết, không được tùy tiện phun nước miếng."
Thấy tôi không tim không phổi gật đầu một cái, hắn cũng biết tôi không để vào trong lòng, lại nói: "Để bà tin tưởng anh cũng không khó, em cũng biết, anh diễn rất tốt mà . . . . . ."
Tôi đương nhiên hiểu, ảnh đế đại nhân là người ra sao a? Hắn khiến tôi sinh ra vô vàn ảo giác, dùng biện pháp tương tự để đối phó mẹ tôi, đúng là cũng không có gì khó.
Hắn có đầy đủ lý do, đầy đủ điều kiện, đầy đủ tư cách khiến người động tâm.
Trải qua chuyện như vậy, cho dù mẹ tôi có để cho chúng tôi XXOO lại OOXX, thì bây giờ cả hai chúng tôi đều có tâm sự, không còn hứng thú gì nữa rồi.
Hắn ôm lấy tôi chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật yên lành.
Lúc tỉnh lại, Kỷ Gia Khiêm đã sớm biến mất không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Bên ngoài có tiếng pháo nổ nhắc nhở tôi, hôm nay là đêm ba mươi rồi.
Rửa mặt xong, tôi lấy ra bộ váy mới mua màu hồng phấn thay vào, sau đó trang điểm một chút. Bởi vì cổ có chút hư không, nên tôi liền đeo vào sợi dây chuyền mà Kỷ Gia Khiêm đưa, nếu đeo sợi dây chuyền Chung Dịch An đưa, thì có vẻ hơi kỳ quặc.
Tôi cũng không muốn nghĩ quá nhiều, ở trong phòng đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn đi đến gõ cửa thư phòng.
Tết lớn, cũng không thể để hắn ở nhà một mình đi? Tết âm lịch hàng năm chúng tôi đều đến nhà ông nội ở nông thôn, xem ra hôm nay không tránh được việc phải dẫn "ông nội giả" Kỷ Gia Khiêm đi thăm ông nội thật rồi.






Tình Phân
Xem ra ba mẹ đã chờ ở trong xe rất lâu rồi. Nhìn thấy tôi đi ra cùng Kỷ Gia Khiêm, hai người cũng không kinh ngạc chút nào cả, chỉ tùy ý tán gẫu vài câu rồi xuất phát.
Ai ngờ xe vừa mới đi qua được con phố đầu tiên, ba tôi bỗng nhiên "A" một tiếng, chợt dừng xe lại.
"Làm sao vậy?" Mẹ già có chút bất mãn hỏi.
Ba quay đầu nhìn tôi nói: "Mạch Mạch con tới cửa hàng tạp hóa ở dưới nhà mình mua ít pháo hoa đi, ba mang số pháo năm trước dùng còn thừa, chắc không đủ đâu."
Kỷ Gia Khiêm hơi chút tức giận nhìn ta một cái. Chắc hắn cũng đã nhận ra, tôi đang ép hắn thổ lộ.
Tôi nghĩ tới nghĩ lui, hắn vì tôi mà làm những việc này chỉ có hai khả năng. Nếu hắn không thích tôi, thì là đang trêu đùa tôi.
Mặc dù đối với tình yêu tôi không còn là một Lolita, nhưng để đối phó với một cao thủ tình trường như Kỷ thiếu gia thì quả thực là một trời một vực.
Tâm tư của hắn quá sâu, tôi cũng giống như mấy đối thủ cạnh tranh của hắn mà thôi, nhìn không thấu hắn.
Công lực Kỷ thiếu gia qquả nhiên không phải ai cũng có. Vẻ mặt của hắn nháy mắt đã trở nên nghiêm túc, khiến bạn không thể không tin tưởng: "Anh sợ em không đối phó nổi với giới truyền thông, sẽ gây ảnh hưởng xấu tới công ty."
"A.... . . . . ." Tôi cố gắng khiến bản thân tin tưởng những gì hắn đang nói, bởi vì chỉ có như vậy trong lòng tôi mới có thể thoải mái chút.
Kỳ thật, ta đã hy vọng hắn nói thật, nhưng cũng rất sợ hắn nói thật. Chúng tôi cứ như bây giờ, cũng rất tốt.
Rất tốt.
Tôi đem hai chữ "Rất tốt" khắc ghi ở trong lòng, đột nhiên một thanh âm không mấy hài hòa vang lên: "Khá lắm P!"
Cái này thanh âm này hình như phát ra từ trên người tôi.
Tôi ngớ ra ba giây, rốt cục phản ứng kịp một chuyện thực —— tôi. . . . . . Tinh phân rồi !
Tôi rốt cục bị Kỷ gia khiêm giày vò đến tinh thần phân liệt rồi !
Đúng vậy a, như bây giờ khá lắm P! Ngay từ đầu tôi đã lo lắng bản thân lâu ngày sẽ sinh tình, xem ra bây giờ cái loại chiều hướn