Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2510 lượt.
n. Bọn hỏng bét chúng ta sao có thể hiểu được suy nghĩ của con gái nhà người ta chứ? Anh thử nghĩ xem, Ngu tiểu thư mới bao nhiêu tuổi? Cô ấy chính là thiên kim tiểu thư nhà danh giá, tính khí kiêu căng một chút cũng là điều bình thường.”
Những cô tiểu thư kiêu căng, thối nát hơn nữa anh ta cũng thấy qua rồi, nếu so sánh Ngu tiểu thư với mấy cô đó, rõ ràng là cá nhỏ so với cá mập, hoàn toàn không thể so sánh được.
Nhưng mà bọn họ đã quên mất một vấn đề, chính là một đứa trẻ thông minh như thế, chẳng lẽ bình thường lại không nhận ra rằng mình có điểm không giống sao?
Tống Ngạn nghe vậy, thân thể cường tráng chợt cứng đờ, anh ta mím môi mỏng, không lên tiếng, nhưng trong lòng cũng không thể không thừa nhận anh nói hoàn toàn đúng.
Bởi vì lương tâm áy náy, anh ta luôn xem bảo bảo là con ruột, vô cùng cưng chiều, nhưng anh ta cũng biết, cho dù có yêu thương tới mức nào thì cũng không thể bù lại được tình thương của cha mẹ ruột.
Đối diện với người đàn ông đã có giao tình huynh đệ với anh vài chục năm nay, mấy lời quá khích lúc nãy của anh ta chẳng qua là do bất bình thay anh, Hoắc Cố Chi hơi khó xử, anh khẽ mím môi mỏng, giọng nói lạnh nhạt: “Tống Ngạn, bảo bảo không yếu ớt như anh tưởng đâu, vì sao thằng bé luôn thương yêu Vô Song, tôi nghĩ anh cũng biết. Từ lúc nó bắt đầu biết nhận thức, cũng chỉ có một người mẹ là Vô Song, Dương Lam đúng là mẹ ruột nó, nhưng cô ta vì phú quý trước mắt mà bỏ rơi bảo bảo, hôm nay nó bảo vệ Vô Song, chính là hành động bản năng mà thôi.”
Một câu hành động bản năng kia khiến cho mấy người đàn ông ở đây đều có suy nghĩ trong lòng, nhất là Lý Xương, anh ta cũng là một người cha, trong nhà có hai cô con gái, trái tim đều làm bằng thịt, nếu không phải Ngu tiểu thư thật lòng yêu thương bảo bảo thì đứa trẻ thông mình như bảo bảo cũng sẽ không thân thiết với cô ấy như vậy.
“Vậy cậu nói tôi nghe xem vì sao lần này bảo bảo lại bị thương nặng như vậy?” Thật ra thì Tống Ngạn cũng biết là Ngu Vô Song rất tốt với bảo bảo, nếu không thì anh ta cũng không để cho bảo bảo lớn lên bên cạnh cô, chẳng qua vẫn không bỏ được sĩ diện, hơn nữa bảo bảo thật sự là miếng thịt trong lòng anh ta, năm đó nếu Hoắc Cố Chi không son sắt thề nguyền đảm bảo trước mặt anh ta thì anh ta cũng không để cho anh dẫn bé con đi Pháp.
“Tôi mặc kệ chuyện tình cảm của cậu và cô ấy, chúng ta có một chuyện nói một chuyện, chuyện cậu sốt ruột vì cô ấy bọn tôi cũng không quản được. Nhưng duy chỉ có bảo bảo, hai người phải đảm bảo cho thằng bé bình an vô sự, nếu không nhất định tôi sẽ đòi thằng bé về để chăm sóc!”
Dã tâm của Ngu Vô Song lớn như vậy lại nhiều kẻ thù, để bảo bảo theo hai người họ cũng không phải là lựa chọn tốt, bây giờ anh ta đã xuất ngũ, không còn liên quan tới mấy chuyện máu tanh hắc ám kia nữa, có thể mang đến cho bảo bảo một cuộc sống an nhàn.
Hoắc Cố Chi nghe vậy, mày kiếm càng nhíu chặt, ánh mắt lóe lên nhìn lướt qua bảo bảo bé bỏng nằm trên giường, anh cố ý nhỏ giọng: “Có chuyện gì chúng ta nên tới phòng làm việc nói thì hơn, bảo bảo còn phải nghỉ ngơi.”
Tống Ngạn nghe thấy thế cũng chau mày lại gật đầu đồng ý, đầu tiên là dặn dò học trò của mình phải chăm sóc bảo bảo thật tốt, sau đó mới theo Hoắc Cố Chi đi ra ngoài.
…………..
“Cố Chi, chúng ta đã làm anh em với nhau nhiều năm rồi, cũng không có gì phải khách sáo. Tôi cảm thấy bảo bảo không nên ở cùng với hai người!”
Theo Hoắc Cố Chi vào phòng làm việc, Tống Ngạn thẳng thắn nói ra vấn đề đã đè nén trong lòng mình mấy tháng nay: “Đúng là vị kia nhà cậu rất tốt với bảo bảo, điểm này tôi sẽ không phủ nhận. Nhưng mà cô ấy không thích hợp để chăm sóc bảo bảo, cô ấy có dã tâm lớn, lại có nhiều chuyện phải làm, bất cứ chuyện gì cũng đều nguy hiểm, tôi không dám nghĩ tới nếu như bảo bảo bị liên lụy thì sẽ ra sao!”
Thật ra thì chuyện này anh cũng đã suy nghĩ rất lâu rồi, từ lúc bọn họ quyết định về nước thì anh đã bắt đầu lo lắng, bảo bảo mới bốn tuổi, không hề có kinh nghiệm chống đỡ với mấy chuyện gió tanh mưa máu kia.
Hai chị em nhà họ Giản tranh giành nhau, hà cớ gì lại liên lụy tới người khác? Cái cô Giản Uyển Linh kia ngay cả chị ruột mình cũng có thể bày mưu sát hại, ai mà biết được cô ta có định xuống tay với bảo bảo bé bỏng hay không?
Hoắc Cố Chi ngồi trên ghế dựa hơi sửng sốt một chút, mắt phượng hẹp dài của anh hơi lóe lên tia u ám, ngón tay cong lại, nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn, sau chốc lát suy nghĩ cặn kẽ, lạnh nhạt nói: “Anh suy nghĩ hơi nhiều rồi, không ai dám tổn thương bảo bảo, có tôi ở đây, sẽ không để bảo bảo phải chịu bất kỳ thương tổn gì! Hơn nữa bảo bảo cũng đã bốn tuổi rồi, bắt đầu có chính kiến của bản thân, vào lúc này mà anh dẫn thằng bé đi thì cũng không tốt đối với nó.”
Tống Ngạn có thể không thèm quan tâm chuyện của anh và Ngu Vô Song, nhưng đối với chuyện của bảo bảo thì vẫn rất kiên định: “Tôi thà rằng lúc này không tốt, cũng không muốn thằng bé bị thương nữa, cậu có thể để Ngu Vô Song tùy ý làm gì thì làm, nhưng tôi thì không được, bảo bảo cũng không được. Nó mới bốn tuổi, cuộc sống c