Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.
nhìn người đàn ông đang tựa vào bàn sách, vặn chặt lông mày: “Cố Chi…. Cậu…. cái cậu này sao phải thế? Thiên hạ thiếu gì hoa thơm cỏ lạ, Ngu Vô Song đó đáng để cho cậu phải khổ sở như vậy sao? Bên cạnh cậu cũng đâu có thiếu phụ nữ xinh đẹp, chỉ cần cậu đồng ý, bọn họ ai mà chẳng vui mừng?”
Cần gì phải cường cầu một người phụ nữ không thuộc về mình? Ngu Vô Song kia đúng là rất xinh đẹp, nhưng lòng cô ấy lại không có cậu, cô ấy còn có chuyện lớn hơn phải làm, có lẽ trong lòng cậu thì cô ấy luôn đứng thứ nhất, nhưng cô ấy về Trung Quốc, cậu chắc là đứng ở vị trí cuối cùng luôn rồi!
Đây đều là vấn đề thực tế, chỉ là cuối cùng Tống Ngạn cũng không nói ra, anh ta có thể thấy được tâm tình của anh đang xuống thấp, lời nói tàn khốc như vậy cũng không cần phải đâm vào anh làm gì.
“Nhưng mà tôi không thích!” Hoắc Cố Chi không thèm suy nghĩ đã mím môi lạnh lùng nói, khuôn mặt anh tuấn lãng dịu dàng, nếp nhăn rất nhỏ nơi khóe mắt càng làm anh có thêm mùi vị đàn ông “Bảo bảo chính là cầu nối tình yêu giữa tôi và cô ấy, tôi không muốn chỉ vì sai lầm nhỏ này mà đánh mất tầng quan hệ đó.”
Hơi ngừng một chút, cuối cùng anh chuyển tầm mắt lên người Tống Ngạn, giọng khẩn cầu: “Tống đại ca, tôi biết rõ lần này là do chúng tôi sơ suất, tôi cam đoan với anh, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai, bảo bảo cũng bốn tuổi rồi, từ nhỏ chúng tôi đã nuôi nó như máu mủ ruột thịt, lúc này anh mang thằng bé đi thì không khác gì moi tim móc ruột của Vô Song.”
Trong mắt Tống Ngạn thì người đàn ông này cho dù còn đang làm lính hay đã ra thương trường đều là ưu tú nhất, phẩm hạnh làm người của cậu ấy cực kỳ tốt, cho nên lúc thành lập Nam Diệu, Lịch Cảnh Thần mới thể thể yên tâm bỏ vốn.
Đều nói bác sĩ chính là nghề cứu người lúc đau ốm, nhưng chỉ có chính anh ta mới biết, trên tay anh ta dính bao nhiêu máu tươi, người anh em này của anh ta lại càng đeo trên lưng không biết bao nhiêu mạng.
Có lẽ thật sự là nhân quả báo ứng, lúc còn trẻ cậu ấy làm một cỗ máy giết người coi trời bằng vung, bây giờ chịu báo ứng, khiến cho đường tình của cậu ấy long đong lận đận tới như vậy.
Cuối cùng, Tống Ngạn cười khổ đứng dậy vỗ vai anh, giọng nói trầm thấp lộ ra một tia lạnh lùng: “Thôi, Cố Chi, anh già rồi, chuyện của cậu anh không quản được. Chính cậu tự mình làm đi! Về phần bảo bảo, anh hi vọng đây là lần cuối cùng, cô ấy muốn báo thù cũng được, nhưng không thể nguy hiểm tới bảo bảo, nếu không thì anh cũng không ngồi yên đâu.”
Nói xong, anh ta cũng không thèm lưu tình mà quay người dời đi, hiển nhiên là vô cùng thất vọng đối với anh.
Sau khi Tống Ngạn rời đi thì phòng làm việc lại yên tĩnh trở lại, Hoắc Cố Chi xoa mi tâm đang đau nhức.
Náo loạn như vậy, đã ba bốn giờ chiều rồi, vốn định về ăn một bữa cơm thật ngon với bọn họ, không ngờ rằng lại xảy ra chuyện như vậy?
Một mình anh ngồi trong phòng yên lặng hồi lâu, thời tiết vốn đang nắng gắt như lửa lại bắt đầu chuyển sang âm u đổ mưa, từng giọt mưa nhỏ tí tách hắt vào cửa sổ phát ra tiếng vang dòn giã.
Trận mưa nhỏ đầu xuân càng khiến cho Hoắc Cố Chi phiền lòng, anh phải tốn rất lâu mới có thể bình ổn lại cảm xúc, nhưng mà vừa mới ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng Violin ưu thường truyền xuống từ trên lầu.
Làn điệu dân gian hòa vào tiếng mưa vang dội trong từng ngóc nghách của căn biệt thự, từ 《 lễ tang tình yêu》đến 《 đau buồn khi yêu 》sau đó là 《 khúc mộng ảo 》……… Cuối cùng là một khúc nhạc không biết tên, anh không nghe ra được là bài gì.
Chỉ là những bài hát này lúc thì uyển chuyển lúc thì du dương, có khi lại đau đớn, sự đau buồn không biết từ đâu mà đánh vào lòng người, khiến cho đáy lòng bi thương.
Hoắc Cố Chi đi theo bài hát mà không biết từ lúc nào đã tới tầng bốn, tầng bốn có một phòng tập múa, là do hai gian phòng hợp lại mà thành.
Anh vẫn giữ vẻ mặt như thế đẩy cửa chính sơn gỗ ra, đập vào mắt là bóng dáng rực rỡ của người con gái đang múa.
Căn phòng gần một trăm mét, bốn bề đều là gương, chiếu vào khiến người ta hoa mắt, trên sàn nhà trống chỉ có duy nhất bóng dáng của cô đang xoay tròn.
Cô để mặt mộc, hai gò má trắng nõn không hề thoa phấn, cánh tay tuyết trắng khẽ chuyển động, vòng eo mềm như liễu, làn váy đỏ rực chói mắt.
Một Ngu Vô Song như vậy khiến cho Hoắc Cố Chi cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, quen thuộc bởi vì lúc anh mới đưa cô tới Pháp, đêm nào cô không ngủ được thì sẽ khiêu vũ, xa lạ bởi vì đã qua nhiều năm rồi cô không còn như vậy nữa.
Đang lúc anh còn sững sờ hoài niệm, bài hát đột nhiên ngừng lại, cô cúi mặt, đầu ngón tay trắng noãn cong lên ưu nhã, làn váy đỏ tươi dưới chân xòe ra như một đóa hoa Mi Đồ.
Tóc đen, da trắng, váy đỏ, ba loại màu sắc bất đồng lại tụ hội chung một chỗ kích thích ánh nhìn, cô chỉ lẳng lặng rũ mắt, đem mọi thứ ngăn cách ở bên ngoài, giống như không còn gì có ý nghĩ với cô nữa.
Đối mặt với Ngu Vô Song như vậy, trong lòng Hoắc Cố Chi trầm xuống, có một loại cảm giác khó hiểu lại cực kỳ mãnh liệt khiến anh hít thở không thông.
Vừa đúng lúc này, sự yên lặng bên trong phòng lại được tha