Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

hỉ vừa mới bắt đầu, sao tôi có thể nhìn nó nhảy vào hố lửa được?”
Có đôi khi quá mức quan tâm nên mới vô cùng khẩn trương, mặc kệ là đạo đức, lương tâm hay là áy náy, anh ta đều phải đảm bảo cho bảo bảo lớn lên một cách khỏe mạnh.
Thấy anh ta kiên định như vậy, trên mặt Hoắc Cố Chi là sự bất đắc dĩ rõ ràng, anh đứng dậy kéo cái ghế đối diện ra rồi làm một tư thế mời, lắc đầu cười khổ: “Tống đại ca! Chúng ta không thể ngồi xuống bàn bạc kỹ lưỡng sao? Anh cần gì phải khăng khăng một mực cho rằng tôi và Vô Song sẽ không chăm sóc tốt cho bảo bảo chứ?”
Tống Ngạn lớn hơn Hoắc Cố Chi năm, sáu tuổi, nhập ngũ sớm hơn anh, bọn họ đều là dốc sức bước từng bước một mà thăng tiến, không cần nói cũng biết là tin tưởng nhau tới mức nào.
Chiến hữu nhiều năm không phải là không có, nhưng không ai có tình cảm tốt như anh với anh ta, thật ra thì anh ta còn khâm phục thái độ làm người quang minh lỗi lạc, công tư phân minh của anh.
Xã hội hiện giờ kẻ cặn bã thì quá nhiều, dựa vào bộ quân phục mà lừa gạt tình cảm phụ nữ thì có cả đống, nhưng duy chỉ có người anh em tốt này của anh ta, lúc còn trẻ cũng không thèm dùng đến phương thức này, ngay cả đối tượng ưu tú mà lãnh đạo giới thiệu cho cậu ấy cũng không thấy hứng thú.
Xem đi xem lại, đây chính là người đàn ông hiếm có khó tìm, nhưng chỉ có chuyện tình cảm thì cậu ấy lại không xác định nổi phương hướng, tự nhiên lại đi có tâm tư chấp nhất đối với một người phụ nữ nhiều năm như vậy.
Nghĩ tới đây, Tống Ngạn thật là vô cùng đau đớn, anh ta ngồi xuống, trầm giọng nói: “Không phải anh cố chấp, kẻ cố chấp chính là cậu! Cố Chi, cậu xem xem năm nay mình bao nhiêu tuổi rồi, vì sao vẫn làm việc một cách tùy ý như vậy, sớm biết như bây giờ, cậu không nên đồng ý lúc cô ấy muốn về nước, nếu như bây giờ hai người vẫn còn ở Pháp thì cũng không xảy ra nhiều chuyện tới như vậy!”
Hoắc Cố Chi cúi đầu móc từ trong bao ra một điếu thuốc lá đưa cho anh ta, sau khi Tống Ngạn nhận lấy, anh lại tự mình mồi lửa cho anh ta, sau đó cũng châm cho mình một điếu.
Trừ phi là lúc xã giao cần thiết, bằng không anh sẽ tuyệt đối không hút thuốc lá, thế mà hôm nay anh lại hút đến lợi hại, hết điếu này đến điếu khác, hút khoảng bốn, năm điếu, anh mới khàn giọng nói một cách chấp nhận: “Thật ra thì có một số việc tôi không thể thao túng được, anh cũng biết năm đó cô ấy đã phải khổ sở như thế nào. Cho dù là lúc cô ấy còn là Giản Uyển Như hay là Ngu Vô Song, cô ấy vẫn có tính cách kiêu ngạo của thiên kim tiểu thư, bị hãm hại như vậy, cô ấy mà không có suy nghĩ báo thù thì đã không phải là cô ấy rồi!”
Năm đó cô ấy không có cơ hội, chỉ có thể ở bên anh có gắng trau dồi bản thân.
Năm năm này, anh nhìn cô lột xác từng chút một, từ một đại tiểu thư kiêu căng trở thành đóa hoa xã giao hoàn mỹ, cô ấy đang dùng vẻ đẹp của mình để hấp dẫn mọi cặp mắt chung quanh.
Một Ngu Vô Song như vậy anh không yêu sao được? Hoắc Cố Chi biết hành động của mình là điên cuồng, ngay từ lần đầu tiên gặp cô đã bắt đầu điên cuồng, lúc đó còn trẻ đã dùng tới thủ đoạn vô cùng ti tiện, bây giờ mới thực sự phát hiện được cái gì là yêu.
Anh mím môi mỏng, tựa vào trước bàn đọc sách, xoa mi tâm mệt mỏi, giọng nói thanh đạm như nước: “Tôi cũng hết cách rồi, chỉ có thể để mặc cho cô ấy làm chuyện mình thích. Tôi biết cô ấy có khi cũng phải đến mười ba năm rồi, lúc còn trẻ cô ấy chính là đại tiểu thư tôi với không nổi, hiện giờ cô ấy lại đang ở dưới mí mắt tôi, hàng đêm bọn tôi có thể ôm nhau ngủ. Thật sự là, Tống đại ca, như vậy tôi đã thấy hài lòn rồi.”
Một câu không với cao nổi đã thể hiện tất cả sự chua xót trong lòng anh. Tống Ngạn nghe vậy, ngẩn người ra, hoàn toàn không nói được gì.
Anh ta chợt nghĩ tới mười mấy năm trước cuộc sống không được giàu có như bây giờ, ở trong doanh trại mà muốn ra ngoài là vô cùng khó khăn, lúc đó chắc là mới quen Ngu Vô Song, cho nên đã tốn không ít công sức nói dối để được ra ngoài, chuyện này lúc ấy đúng là vô cùng kỳ lạ, ai cũng bảo là cậu ấy ra bên ngoài tìm người yêu, cho nên mới không thể chờ được mà trốn ra ngoài hẹn hò.
Lúc đó đám anh em bọn họ cũng không ít lần lôi chuyện này ra trêu ghẹo cậu ấy, không ai biết rằng người mà cậu ấy nhìn trúng lại nhỏ hơn cậu ấy những mười tuổi, càng không ngờ rằng cô gái ấy lại chính là đại tiểu thư nhà họ Giản, cách đây chục năm, có thể mặc một bộ quần áo của Giản thị là đã đủ để khẳng định thân phận rồi.
Một tập đoàn xa xỉ phẩm như vậy, căn bản là mấy anh lính nghèo như bọn họ không thể sánh được, lúc đó mặc dù Hoắc Cố Chi là một quân nhân vô cùng xuất sắc, nhưng nếu như đem so sánh với Giản thị thì đúng là hoàn toàn không đáng để nhắc tới.
Kẻ kiểu ngạo như Hoắc Cố Chi cũng có lúc tự ti, chỉ là hiện tại anh không hề che giấu chuyện này mà lại giãi bày ra với Tống Ngạn khiến cho anh ta cảm thấy vướng mắc trong lòng, rốt cuộc là phải thâm tình đến thế nào mới có thể khiến cậu ấy vứt bỏ tự ái chỉ để ở bên cạnh cô ấy?
Nghĩ tới những chuyện cũ năm đó, sắc mặt Tống Ngạn càng tỏ ra bất đắc dĩ, anh ta ngước mắt, ánh mắt tĩnh mịch