Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.
gì, con dao sắc bén lại ấn mạnh thêm, máu tươi lại trào ra, nhưng sắc mặt cô vẫn không đổi: “Đàng hoàng lại chút đi, đừng có nói nhảm nhiều, tôi và đại ca của anh nói chuyện có chỗ để anh chen vào sao?”
Mấy người đàn ông ở đây đều rất độc ác, từ trước đến giờ đều là họ hoành hành ngang ngược trước mặt người khác, có khi nào bị một người phụ nữ lấn át như thế đâu?
Mấy người đứng tại chỗ liền thay đổi sắc mặt, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống Ngu Vô Song.
Ngu Vô Song cũng không sợ, ngay từ khi về nước cô đã điều tra rõ ràng chuyện này, một mình Giản Uyển Linh thì không thể bày ra được cục diện hoàn mỹ như thế kia, chắc chắn sau lưng cô ta còn có người giúp đỡ.
Nhưng dù thế nào cô cũng không thể ngờ người đó lại là Lưu Quyền, người bạn tiểu học của cô, sau khi gia đình sa sút lại bước vào con đường này, nhìn thủ đoạn năm đó thật đúng là khiến cô cảm thấy mặc cảm mà.
Trong trí nhớ của Giản Uyển Như lạnh lùng cao ngạo, là thiên kim đại tiểu thư mười phần sao có thể biết được những thủ đoạn tàn nhẫn như thế này chứ?
Đáy mắt Lưu Quyền lộ ra ánh sáng phức tạp, anh ta giơ tay ngăn thủ hạ đang nổi giận của mình, đôi mắt đen nhìn lướt qua ngón tay đang dính máu tươi của cô, giọng nói càng trầm xuống: “Lời của tôi các cậu nghe không hiểu phải không? Bỏ súng xuống, các cậu đưa Hai Đông ra ngoài trước đi, tôi có lời muốn nói với cô Ngu.”
Những người ở đây đều là những người cướp của giết người, còn chưa bao giờ được nhìn thấy một màn như vậy, cho đến bây giờ bọn họ vẫn cảm thấy mơ hồ, nhìn anh em của mình bị cứa cổ như vậy, bọn họ không đành lòng.
Vừa đúng lúc có Lưu Quyền lên tiếng, bọn họ liền đi lên giúp đỡ Hai Đông đang bị thương, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn Ngu Vô Song kiêng kị, bộ dạng hiển nhiên là đang kinh sợ.
Con quỷ nhỏ đó tâm thật ác độc, nhìn bộ dạng hung ác vừa rồi của cô ta thì sợ rằng dù có giết người cô ta cũng không để vào trong mắt.
Ngu Vô Song cũng không làm khó thêm nữa, lưu loát buông tay rồi tránh sang một bên, thật ra cô biết nếu những người này cùng nhau tiến lên thì chưa đến hai chiêu cô đã dễ dàng bị bắt vào, đến lúc đó chỉ sợ mất nhiều hơn được.
Hơn nữa tâm tư của cô không ở đây, không qua được những người này không phải là dự định của cô.
…………
Rất nhanh trong nhà kho bỏ hoang đã không còn tiếng động nào nữa, Lưu Quyền âm trầm nhìn chằm chằm người phụ nữ đối diện, chợt nhếch môi cười lạnh: “Gan của cô Ngu cũng thật lớn, chẳng những có bản lĩnh thật sự mà sự can đảm còn hơn người.”
Dứt lời xong, anh ta chợt chuyển mắt, đáy mắt lộ ra sự âm u tĩnh mịch: “Rốt cuộc cô là ai? Tại sao biết có người muốn mua mạng của cô?”
“Tôi chính là Ngu Vô Song” Ngu Vô Song thản nhiên nhìn anh ta, trên gương mặt lạnh nhạt không có bất kì cảm xúc gì: “Nhưng tôi biết người kia không phải Giản Uyển Như.”
Cô bình tĩnh nói ra bí mật kinh thiên động địa khiến sắc mặt Lưu Quyền đột nhiên thay đổi, anh ta hốt hoảng dời mắt đi, khẩn trương đến mức giọng nói trở nên khàn khàn: “Tôi không biết cô đang nói gì hết.”
Đến lúc này mà vẫn một mực không tha sao?
“Anh không biết cũng không sao, tôi nói cho anh biết là được.” Ngu Vô Song hơi mấp máy môi mọng, ý cười trên mặt càng trở nên rực rỡ: “Anh và Giản Uyển Linh là bạn học từ nhỏ, từ lúc đó anh đã thầm mến cô ta, bây giờ cũng chỉ có thể thầm ngưỡng mộ cô ta trong lòng, mấy năm nay anh đã bắt đầu tẩy trắng, không giết người nữa, nhưng nếu không phải vì tình cảm với cô ta thì anh cũng sẽ không nhận đơn hàng này.”
Nếu như năm đó nhà họ Lưu không tan nát, sợ rằng hiện tại anh ta cũng là một người thanh niên ưu tú được hưởng thụ như Mạnh Thiếu Văn mà không phải như hiện tại, tất cả đều phải dựa vào chính mình.
Trong lòng Ngu Vô Song khẽ thở dài, nhưng lại cũng cảm thấy không đồng tình, nhưng chưa xác định người đối diện là bạn hay thù thì bất kỳ sự đồng tình mềm yếu nào cũng là nguy hiểm trí mạng.
“Ngu Vô Song!” Tâm ý sâu kín nhất trong lòng bị vạch trần khiến Lưu Quyền thẹn quá hóa giận, anh ta nhanh chóng rút súng nhắm vào cô, trong mắt chỉ có sự lo lắng u ám: “Đừng tưởng rằng tôi không dám giết cô, cảnh sát tôi cũng không sợ, bây giờ cô đã ở trong tay tôi, mạng của cô là do tôi quyết định.”
Cảm nhận được sự do dự trong lòng anh ta, Ngu Vô Song nở nụ cười, cô đưa ta về họng súng đen ngòm, cười càng trở nên tà mị: “Bị tôi nói trúng nên mới thẹn quá