Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.
à cô lại không làm được.
Chẳng qua cô đứng trước cửa hàng đợi đã lâu mà không thấy bóng dáng Ngu Vô Song, sau đó xuống bãi đậu xe tìm cũng không thấy tung tích, lúc này mới bắt đầu lo lắng, chị Vô Song chắc sẽ không chào mà đi, nhớ lại vẻ mặt lúc trước của cô (NVS), Đóa Đóa nhất thời rùng mình.
Bởi vì Lịch Cảnh Thần và Hoắc Cố Chi có quan hệ anh em tốt nhiều năm, cô cũng biết một chút về mục đích lần này khi chị Vô Song trở về, Giản Uyển Linh này hoàn toàn coi chị Vô Song là cừu địch, chẳng lẽ lần này không thấy chị Vô Song là liên quan đến cô ta?
Nghĩ vậy, cô không thể bình tĩnh, cũng không nghĩ nhiều, lấy điện thoại gọi cho Lịch Cảnh Thần, nói hết tất cả cho anh biết.
"Ngoan ngoãn chút đi, đừng lộn xộn"
Trong thùng xe hẹp, có tiếng nói thô ráp của một người đàn ông vang lên.
Ngu Vô Song bị che mắt ngồi ở sau xe, tuy không nhìn thấy ánh sáng, nhưng cô có thể cảm nhận đượcc bên cạnh có mấy người đàn ông đang thở phì phò, chỉ tiếc là chủ bọn họ vẫn không lên tiếng.
Có thể là từ khi cô bị bắt lên xe, sau đó cô vẫn bình tĩnh, không có lấy nửa điểm sợ hãi, nên người đàn ông bên cạnh ngồi vuốt cằm,không khỏi kinh ngạc, nhìn về người đàn ông ở phía trước mặt kia hỏi: "Đại ca, con quỷ nhỏ này như thế nào ấy, nó tuyệt đối không thấy sợ hãi?"
Người đàn ông được gọi là đại ca kia là Lưu Quyền, ban đầu hắn lạnh lùng đánh giá một chút, sau đó nhìn Ngu Vô Song, trước đó, cô vẫn còn hôn mê nên không nhìn ra tình huống này, bây giờ, sau một thời gian tỉnh lại mới có cảm giác kỳ quái, bình thường, đứa con gái nào bị người lạ bắt cóc, sau khi tỉnh lại phản ứng đầu tiên không phải là toàn thân sợ hãi run rẩy không thôi sao?
Ngu Vô Song cắn cặp môi đỏ mọng, đấy lòng kích động nở một nụ cười lạnh.
Cũng không để cô suy nghĩ nhiều xe liền dừng lại, Lưu Quyền dẫn đầu đi xuống xe, sau đó mở cửa xe, tự tay đem Ngu Vô Song kéo xuống cửa xe, áp sát tai cô, cắn răng hừ lạnh: " Cô tạm thời cứ ở trước mặt tôi mà ra vẻ đi, muốn trách thì trách chính cô đã đắc tội với người không nên đắc tội."
Lời này vừa nói ra, Ngu Vô Song còn gì mà không xác định được? Trong lòng cô cười lạnh hai tiếng, cũng không chút e ngại, ngược lại còn cất giọng phản kích nói: "Thì ra là các người, cô Giản Uyển Linh đó cũng có ít thủ đoạn như vậy, trước đó, tôi đã bắt đầu đoán ra, bây giờ còn dám kêu người tới bắt tôi, cô ta thật sự không chút sợ hãi chuyện xấu này bị lộ ra sao?"
Có thể lúc này là không nghĩ tới như vậy, cô gái này trước mặt mình còn trấn tĩnh như vậy, Lưu Quyền ngẩn người, anh em bên cạnh hắn vẻ mặt càng ngày càng kinh ngạc.
Bọn hắn vốn là người dùng dao súng để sinh sống, loại người cướp của giết người, không thiếu nhiều lần làm chuyện xấu, nhưng không có cô gái nào giống như cô ấy, mạnh mẽ như vậy, không chỉ có giọng điệu cứng rắn, thái độ này lộ ra không chút sợ hãi.
Hình như đến lúc này , họ mới phát hiện ra có chỗ quỷ dị, bọn hắn nháo nhác nhìn về phía đại ca của mình, đại ca của bọn hắn nhất định thông minh có tài hơn, cũng có thể giải đáp những vấn đề khó khăn trong cảnh hỗn loạn cho bọn chúng.
Nhưng Lưu Quyền không suy nghĩ như vậy, nét mặt hắn trầm xuống đem Ngu Vô Song đẩy về phía trước, bên môi cong lên nói ra một câu tàn nhẫn: "Mọi người chết thì có cái gì phải sợ?"
Lời này vừa nói ra, mấy ngườ đàn ông bên cạnh mới phản ứng lại được, bọn họ nhất thời vui vẻ ra mặt, nghĩ thầm, cũng không phải bình thường sao.
Ai cũng phải chết hết, còn có gì phải sợ? Chủ yếu là nhiệm vụ lần này của bọn hắn không phải muốn hành hạ cô gái này đến chết hay sao? Mà người chết thì còn có gì đáng sợ?
Nghĩ thông suốt điểm này, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, không khỏi cười tà.
Trong đám người đó, có một người lớn gan, không kiêng nể gì liền đánh giá dáng người gợi cảm, đáy mắt tràn đầy tinh lực nồng đậm!
“Lão đại, cô gái này dáng người thật tốt, xem chí ít cũng cỡ 36D, hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi.”
Coi này, toàn thân đều là thịt non, chắc chắn cực kỳ ngon miệng, bọn hắn hôm nay thật có phúc.
………..
Không lâu, Ngu Vô Song đã bị quăng xuống giữa sân trống, cô bị che hai mắt, không nhìn thấy gì, nhưng bên cạnh lập tức có người lên tiếng.
Cô vẫn không nói, có người tiến lên lần mò ngực cô, mập mờ cười nói với Lưu Quyền: “Đại ca, chúng ta có thể bắt đầu chưa?”
Hắn nói bắt đầu quá rõ ràng, bất quá bên cạnh mấy người đàn ông kia mắt lại càng sôi sục, cả người đầy dục khí.
Lưu Quyền vẫn chưa kịp suy nghĩ, Ngu Vô Song lập tức đá một cước, đem cái người chiếm tiện nghi của cô đá văng ra ngoài, mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, vừa mới đó còn bị trói, cô gái kia đã thần tốc cởi dây thừng, sau đó vén màn mắt lên.
Đôi con ngươi của cô rét lạnh, đôi mắt phượng nhẹ nhàng giờ phút này lại tản ra khí âm u sắc lạnh, Ngu Vô Song đá người đàn ông kia ngã ra sau, chân ngọc mang giày cao gót hung hăng giẫm lên mu bàn tay của hắn, trong nháy mắt, người đàn ông nằm dưới đất kia lập tức phát ra tiếng kêu vang dội giống như heo bị giết.
“Mày nghĩ chiếm tiện nghi t