Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.

là giống như nước với lửa rồi.
Nếu như không phải vì cô, chắc chắn anh cũng không tới nơi này?
Suy nghĩ như vậy vừa ập tới, khiến cho lòng cô mềm nhũn, cô nắm lấy tay anh, cười rạng rỡ, ánh mắt lung linh.
Hai người ở nơi toàn người ngoài này nhìn nhau thật lâu, trong mắt không khỏi toát ra một tia ôn tình, cũng chẳng hề quan tâm tới vẻ mặt của những người khác.
Mạnh Thiếu Văn vừa bị giáo huấn một trận lúc ra lại thấy đúng cảnh này, tâm tình của anh ta nhanh chóng chìm xuống đáy cốc, cái cảm giác khó hiểu kia lại tới, đang lúc hai người ôm nhau cùng đi ra ngoài, anh ta rốt cuộc nhịn không nổi mà đuổi theo, Vương Cốc Tuyết ở đằng sau cực kỳ tức giận gọi với theo, anh ta cũng không dừng lại.
Hôm nay đúng là một ngày tai họa với Mạnh Thiếu Văn, anh ta hoàn toàn mất đi lý trí, đuổi theo đằng sau, âm thanh lạnh lùng băng giá: “Ngu Vô Song, cô đứng lại!”
Tâm tình của Hoắc Cố Chi không tốt, những vẫn có thể cảm nhận được thân thể của cô gái bên cạnh khẽ run lên, anh lập tức dừng bước, đúng lúc này, Mạnh Thiếu Văn đã đuổi kịp.
Anh ta chắn trước mặt hai người, suy nghĩ và ánh mắt đều chỉ tập trung vào Ngu Vô Song, chứng kiến cảnh hai người này tay trong tay khiến cho cõi lòng anh ta đau xót, mấy lời nói không tự chủ được mà bật ra: “Ngu Vô Song, rốt cuộc cô là ai? Vì sao phải làm giả thân phận và bối cảnh? Tôi đã điều tra rồi, Bắc Kinh hoàn toàn không có ai như cô hết.”
Chuyện này Ngu Vô Song đã sớm được Hoắc Cố Chi nói qua, cho dù thân phận bối cảnh làm giả có bị người ta nhìn ra, nhưng nhất định sẽ không thể tìm được một chút bằng chứng nào, cho nên Ngu Vô Song cũng chẳng hề tin tưởng lời nói của người đàn ông trước mặt.
Cô mím môi cười, trong mắt lộ ra nhàn nhạt âm u: “Tổng giám đốc Mạnh đuổi theo tôi chỉ để hỏi điều này thôi sao? Đúng là buồn cười, thân phận và bối cảnh của tôi thì có liên quan gì tới anh?”
“Nói như vậy, những thứ kia đều là giả?” Mạnh Thiếu Văn tóm được sơ hở trong lời nói, con ngươi đen như bảo thạch của anh ta xẹt qua một chút ánh sáng, nhìn chằm chằm Ngu Vô Song, càng nhìn càng thấy kinh hãi, chỉ cảm thấy người phụ nữ này vô cùng giống với người trong trí nhớ.
Lúc anh ta còn đang suy nghĩ lung tung, Hoắc Cố Chi tâm tình khó chịu đã không thể nhịn được nữa, anh trực tiếp châm chọc, chế giễu: “Mạnh Thiếu Văn, mày hình như nhìn nhiều quá rồi đấy? Nhìn rõ rồi chứ, Ngu Vô Song là vợ chưa cưới của tao, không có lấy nửa xu quan hệ với mày! Về sau đừng có mà ở trước mặt tao mà làm bộ tình cảm, cẩn thận tao đánh mày thành gấu chó!”






Em không yêu anh sao?
Mẹ Hoắc Cố Chi đã qua đời khi anh học lớp mười, từ đó về sau anh vẫn ở nội trú, sau khi học xong trường quân đội và hoàn thành giáo dục càng làm tính tình anh lạnh lùng, cứng rắn hơn. Mặc dù bây giờ anh bắt đầu kinh doanh, mặc áo mũ chỉnh tề, nhưng sự tàn nhẫn bên trong bản chất vẫn không biến mất.
Ánh mắt anh âm trầm, lúc này, gương mặt luôn bình tĩnh lại có sự lạnh lùng nhàn nhạt, lạnh nhạt nhìn người đàn ông đối diện, nói một câu khiến người ta rợn cả tóc gáy: "Mạnh Thiếu Văn, tuy cậu đã đạt được nhiều thứ, nhưng cậu tưởng rằng mình đã có được toàn bộ? Có Hoắc Cố Chi tôi ở đây một ngày, cậu đừng mong an nhàn!"
Anh thản nhiên uy hiếp Mạnh Thiếu Văn ở nhà cũ nhà họ Mạnh, không có ý giấu giếm.
Mặc dù anh là chú của anh ta, nhưng từ trước đến giờ, giữa bọn họ không có thân tình. Ngược lại, cả nhà bọn họ cực kỳ kiêng kỵ với anh, nếu như vậy, anh cần gì phải nhớ tình xưa?
Ngu Vô Song bị anh kéo lên xe, vẫn giữ yên lặng, kỳ thực ít nhiều cô cũng bị khí thế vừa hắc ám vừa lạnh lùng của anh hù dọa.
Hai người cùng giường chung gối đã năm năm rồi, cô biết rõ anh kinh doanh cái gì, cả ngày tiếp xúc với thứ đó, tính tình anh có thể ôn hòa sao?
Dựa vào lương tâm mà nói, anh rất tốt với cô, không yêu cầu cô làm những chuyện mà mình không muốn, nể tự tôn của cô, ngay cả chuyện
báo thù, cũng mặc cho cô giày vò.
Cô vốn vui vẻ, nhìn Mạnh Thiếu Văn sống trong nghi ngờ mỗi ngày, mục đích của cô đã đạt được.
Nhưng hôm nay tới nhà họ Mạnh thăm hỏi lại làm cô bất ngờ. Cô vẫn cho là cô rất hiểu, nhưng bây giờ lại phát hiện cô chỉ hiểu anh có một mặt, ví dụ như mẹ của anh, quan hệ của anh và Mạnh Đạt, cô chỉ biết bề ngoài.
Nghĩ tới đây, Ngư Vô Song áp chế trái tim không thoải mái trong lòng, cô mím môi đỏ mọng, nhìn lướt qua người đàn ông trầm ổn đang im lặng lái xe, nhỏ giọng nói: “Anh yên tâm đi, em không còn yêu Mạnh Thiếu Văn nữa.”
Hoắc Cố Chi nghe vậy, trên mặt không bao nhiêu ý vui mừng, giọng nói của anh trước sau vẫn giễu cợt như cũ: “Đã như vậy mà em còn yêu anh ta, trừ phi Hoắc Cố Chi tôi chết.”
Lời nói như vậy chỉ có người đàn ông này mới bình thản nói như vậy, gò má Ngư Vô Song trong nháy mắt đỏ lên, cô nũng nịu nhìn anh chằm chằm, không khỏi oán trách: “Này, Hoắc Cố Chi, anh đừng tự yêu mình như thế có được không? Ai nói em yêu anh?!”
Quan hệ giữa hai người rất giả dối, còn nói cái gì yêu với không yêu, cô đã sớ