pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.

g được hay không!” Lâm Vinh Gia đứng ở đó nhếch miệng nói, chân mày khóe mắt đều toát ra vẻ sương lạnh, hắn không thèm kiêng dè gì mà giễu cợt Mạnh Thiếu Văn, cũng chẳng thèm coi lời khuyến cáo vừa nãy của cảnh sát ra cái gì.
“Tôi thật sự nghi ngờ, ngu không chịu được như cậu vì sao có thể khiến cho Giản Uyển Như yêu nhiều năm tới như vậy? Cậu có cái gì đáng giá khiến cho cô ấy không bỏ được hay sao?”



Lấy lại trí nhớ.


Lâm Vinh Gia không tin Ngu Vô Song thật sự thích Hoắc Cố Chi, anh ta biết người đàn ông kia thâm sâu khó lường, kể cả không dựa vào thế lực của Nhà họ Mạnh, anh ta cũng ưu tú khiến người khác phải ngước nhìn
Nhưng điều này không hề làm anh ta lo ngại, anh ta hiểu rõ Ngu Vô Song, trong mắt anh ta, Ngu Vô Song cũng không phải người phụ nữ nhân từ gì cho cam, cô ấy và Mạnh Thiếu Văn quen nhau nhiều năm như vậy, chỉ một buổi sáng đã bị phản bội, há có thể nuốt vào dễ dàng như vậy sao?
Hơn nữa, thân phận của cô bị Giản Uyển Linh chiếm đoạt một thời gian dài như vậy, nếu không khiến cô ta phải trả giá, thì chẳng phải đã phụ công những cố gắng trong bao năm qua của cô rồi sao?
Hơn nữa chủ yếu vẫn là, cho đến tận bây giờ anh ta vẫn cảm thấy Ngu Vô Song thích Mạnh Thiếu Văn, anh ta là đối tượng mà cô đã ái mộ biết bao nhiêu năm qua, mặc dù bị thương hại, nhưng cũng không nhất định sẽ thay đổi, lòng của phụ nữ là như vậy, luôn mềm yếu đến đáng thương.
Cho nên anh ta và Hoắc Cố Chi ở cùng nhau nguyên nhân lớn nhất vẫn vì muốn báo thù, thì ngược lại trước mặt người đàn ông này, đúng là ngu đần như heo, có lúc anh ta thật sự cảm thấy Ngu Vô Song không đáng giá, chỉ vì một người đàn ông mà khiến cô phải bỏ ra cả những năm tháng thanh xuân quý giá sao?
“Giản Uyển Như, em không cần phải thế!” Lâm Vinh Gia nghe vậy thì trợn mát nhìn chằm chằm Giản Uyển Linh, biểu hiện như thật: “Em đừng tưởng tôi không biết Giản Uyển Linh hãm hại em như thế nào, mặc dù cô ta đã chết, em phúc lớn mạng lớn còn sống, nhưng sao em không nghĩ xem người nào hại em mất trí nhớ? Nếu không phải Giản Uyển Linh thích Mạnh Thiếu Văn, sao cô ta lại muốn giết em chứ?”
Hai chữ mất trí nhớ vừa nói ra, sắc mặt hai người trong sân liền biến đổi, Mạnh Thiếu Văn lập tức xông ra, anh ta cau chặt mày, ánh mắt tĩnh mịch nhìn Giản Uyên Linh, trong mắt khó nén được ánh sáng sắc lạnh khiếp sợ, trầm giọng nói: “Uyển Như, em đã nhớ lại chuyện trước kia rồi sao?” Nếu không sao cô ấy biết trước đây Lâm Vinh Gia từng theo đuổi cô ấy?
Có một số việc thực ra chỉ giống như tấm lụa mỏng, Mạnh Thiếu Văn tâm trí rối bời nhìn người phụ nữ trước mặt, rõ ràng vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng lại khiến anh ta có cảm giác xa lạ, lần đầu tiên anh ta biết thế nào là lạnh lẽo.
Giản Uyển Linh nghe vậy, vẻ mặt ngưng trọng, không chút suy nghĩ liền lỡ miệng phủ nhận: “Không có!”
Chỉ là lời vừa nói ra khỏi miệng liền hối hận, đối mắt với hoài nghi từ Mạnh Thiếu Văn, trong mắt thoáng qua sự bối rồi, vội vàng giải thích: “Anh Thiếu Văn, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu, anh nghe em giải thích đã!”
Cô ta nắm chặt lấy cánh tay Mạnh Thiếu Văn, nước mắt chảy ra ngày càng nhiều, bộ dạng ôn nhu mềm mãi khóc than như vậy quả khiến người ta cảm thấy thương cảm, chỉ tiếc hai người đàn ông ở đây đều là những kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc mà thôi.
Nhất là Lâm Vinh Gia, anh ta càng thừa cơ thêm dầu vào lửa: “Mất trí nhớ? Uyển Như, em nói với anh ta như vậy sao? Vậy sao em vẫn nhỡ những chuyện trước kia của chúng ta từng ly từng tí?”
Bốn chữ cuối cùng anh ta cố ý nhấn mạnh, mơ hồ mang theo ý mập mờ.
Mạnh Thiếu Văn nghe vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm, chẳng qua là có người ngoài nên anh ta không tiện nói gì thêm.
Tầm mắt rời khỏi Giản Uyển Linh chuyển sang người Lâm Vinh Gia, lạnh lùng lên tiếng: “Tôi biết anh đang cố tình ly gián quan hệ của tôi và Uyển Như, chỉ là rất xin lỗi, tôi yêu Giản Uyển Như, cô ấy là vợ của tôi, cả cuộc đời này!”
Có nhớ lại hay không anh ta có thể nghe Uyển Như giải thích sau, hiện tại anh ta chỉ muốn người đàn ông này rời đi, có anh ta ở đây, một phút Mạnh Thiếu Văn cũng không được an bình.
Trước kia không phải anh ta không biết chuyện người đàn ông này theo đuổi Uyển Như, chỉ là anh ta tin vào tình yêu giữa mình và Uyển NHư, cũng tin rằng Uyển Như tuyệt đối sẽ không phản bội anh ta.
Chỉ là nhìn chuyện ngày hôm nay, có lẽ quan hệ giữa cô ấy và Lâm Vinh Gia không cạn! Hơn nữa, có lẽ cô ấy đã nhớ ra chuyện năm đó rồi.
Chỉ là anh ta lại là người cuối cùng biết chuyện!
“Ha ha...., Mạnh tổng cần gì phải thẹn quá hóa giận như thế? Thật sự tôi đã thích Uyển Như đã lâu, tôi cảm thấy anh không xứng đáng với cô ấy”. Thây Mạnh Thiếu Văn bắt đầu hoài nghi Giản Uyển Như, Lâm Vinh Gia tốt bụng nhếch khóe môi, đột nhiên anh ta cảm thấy buổi diễn này cũng không tồi, anh ta cần gì phải nói chân tướng cho Mạnh Thiếu Văn? Nếu người đàn ông này mắt mù ngu dốt như thế, thì hãy để anh ta giữ lấy sự ngu dốt của mình đi.
Nếu như anh ta nhất thời nóng