Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.
ại được thấm chất nghệ thuật từ nhỏ, tự nhiên sẽ ưu tú hơn nhiều so với các thiếu niên cùng trang lứa.
“Thật sao?” buông lỏng hai bàn tay ngọc đang lặng lẽ nắm chặt, lại được hắn thân thiết ôm vào ngực, Giản Uyển Linh híp đôi mắt đẹp, đáy mắt lộ ra vô tận bóng đêm lạnh lẽo, cô ta bình tĩnh hồi lâu mới trầm giọng nói: “Xin lỗi Thiếu Văn, đã nhiều năm như vậy rồi, em vẫn chưa nhớ ra được!”
Ngày đó Giản Uyển Như dĩ nhiên phải khóc uất ức rồi!
Cô kéo cô ta xuống lầu dưới gặp khách lại khiến cho váy bị nhuộm mực nước, nhưng cô lại là người ăn nói vụng về vô cùng, chỉ biết ở trước mặt mẹ khăng khăng một mực là cô ta làm, nhưng lại không nói ra được bằng chứng nào.
Cuối cùng mẹ cũng bị cô nhõng nhẽo tới hết cách, nói dữ tợn với cô vài câu, hơn nữa lại không để cho cô xuống lầu gặp khách!
A …… Từ nhỏ tới lớn mấy chuyện như vậy đếm được không ít, người chị này của cô ta đúng là mười phần khí chất thiên kim tiểu thư, sớm đã bị cha mẹ nuôi tàn, một chút khả năng nhanh mồm nhanh miệng cũng không có.
Một người phụ nữ ngu ngốc tới mức cực hạn như thế, cuối cùng lại được người đàn ông tốt nhất trên đời yêu thương, sao lại là cô ta (GUN)? Vì sao cô ta có được nhiều thứ như vậy?
“Anh biết rồi, không sao, em quên cũng không sao, còn có anh, anh sẽ từ từ nói lại cho em!” Mạnh Thiếu Văn khẽ nhếch khóe môi ứ máu, rõ ràng đau tới rút tim, nhưng hắn vẫn cười tới sáng ngời: “Ngày đó em mặc váy màu hồng phấn, đi tất công chúa màu trắng, mang một đôi giày da màu đỏ. Chính là trời xuân như bây giờ, ngồi trên xích đu trong vườn hoa, bươm bướm đậu trên làn váy của em, nhìn từ xa thật sự rất giống thiên sứ rơi xuống trần gian, đẹp không sao tả xiết.”
Vừa dứt lời, hắn khẽ buông người phụ nữ đang ôm chặt trong ngực, ánh mắt toát ra nồng đậm thâm tình: “Uyển Như, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã yêu em, em thật sự xinh đẹp thiện lương, lại không hề yếu ớt, từng cái nhăn mày từng nụ cười đều khắc sâu trong lòng anh. Để có thể đi vào trái tim em, anh đã chờ nhiều năm như vậy, cuối cùng vào ngày đầu tiên em học đại học mới dám tỏ tình với em. Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ những điều anh nói, anh nói sẽ đối tốt với em cả đời, sẽ yêu em, trân trọng em tới già.”
Giọng điệu hắn thản nhiên, nhưng từng lời từng chữ lại rất sâu sắc, trong mắt tràn đầy thâm tình mềm mại.
Mạnh Thiếu Văn như vậy khiến cho Giản Uyển Linh hoàn toàn không có sức chống cự, cô ta yêu chết được nhu tình trong mắt hắn, mặc dù biết rõ tia dịu dàng kia không phải dành cho mình, nhưng cô ta vẫn không nhịn được mà đắm chìm trong đó, giống như năm đó vừa nhìn thấy hắn đã nhất kiến chung tình*.
*Nhất kiến chung tình: vừa nhìn thấy đã chung tình.
Hắn nói hắn nhìn thấy Giản Uyển Như cũng là nhất kiến chung tình, vì sao đối với cô ta lại không như thế?
Những năm kia trong mắt hắn cũng chỉ có một mình Giản Uyển Như, căn bản là không cho cô ta cơ hội, rõ ràng dáng dấp của cô ta và Giản Uyển Như giống nhau như đúc, thậm chí còn hiểu rõ thế thái nhân tình hơn cô, cũng thông minh học giỏi hơn cô, vì sao trong mắt hắn lại không hề có sự tồn tại của cô ta?
Chỉ là bây giờ những thứ đó đều không quan trọng nữa, quan trọng là bây giờ cô ta chính là cô.
Giản Uyển Linh giương môi cười, trên mặt thoáng qua một tia mềm yếu mơ hồ, nhưng cô ta vẫn cười ngọt ngào nói: “Thiếu Văn, mọi điều anh nói đều là sự thực sao?”
“Là thật!” Mạnh Thiếu Văn hết sức khinh bỉ một tia cảm xúc khác thường trong đáy lòng kia, ở trước mặt cô ta, hắn tận lực cười như gió xuân, thầm nghĩ có thể dùng những chuyện hạnh phúc ngọt ngào trước kia, dựa vào những thứ đó để giúp lòng hắn vơi bớt sự khó chịu.
“Uyển Như, sao anh phải lừa gạt em chứ? Mấy ngày nay thật sự là anh hơi quá đáng, anh cam đoan với em, về sau anh nhất định sẽ để ý tới suy nghĩ của em, em đừng tức giận nữa có được không? Chiều nay cha gọi điện tới bảo anh đón em về nhà, anh đã biết sai rồi, chúng ta còn cả một đời để chung sống, không nên để bị ảnh hưởng bởi mấy chuyện cãi nhau vặt vãnh này!”
Từng câu từng chữ của hắn đều thâm tình khẩn thiết, nhìn qua rõ ràng là mười phần si tình, Giản Uyển Linh yêu vô cùng tình cảm trong mắt hắn, có lẽ những thứ này đều dành cho Giản Uyển Như, nhưng bây giờ cô ta đang đóng giả cô, những thứ tình cảm ôn nhu này tất cả đều thuộc về cô ta.
Nghĩ tới đây, đương nhiên cô ta an tâm hưởng thụ, biểu hiện mềm mại động lòng người: “Anh Thiếu Văn …..”
“Ha ha ….. phu nhân của tổng giám đốc Mạnh quả là một diễn viên xuất sắc!” Chỉ là cô ta nói còn chưa hết lời, đã bị một giọng đàn ông lạnh lùng cắt đứt.
Chẳng biết từ lúc nào, Lâm Vinh Gia đã đi vào, hắn cũng chỉ đứng ở ngoài cửa chứ không đi hẳn vào trong, phía sau còn quản gia, luật sư và vệ sĩ.
Khuôn mặt tuấn tú kia cũng thê thảm không nỡ nhìn giống với Mạnh Thiếu Văn, nhưng cả người hắn lại tỏa ra sự lạnh lẽo sắc bén, đối với chuyện nhi nữ tình trường hắn đương nhiên là cao tay hơn rất nhiều so với Mạnh Thiếu Văn.
“Mạnh Thiếu Văn, nhiều khi tôi thật muốn móc mắt cậu xuống để xem một chút xem rốt cuộc có còn dùn