Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
i thì sau này cô phải làm thế nào? Hơn nữa, với tình huống hôm nay, muốn được Khởi Trung an ủi thì cô chẳng biết nói thế nào đây?
Tiểu Quân kiên quyết bỏ điện thoại vào trong túi. Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại lấy nó ra gọi về nhà. Khi điện thoại đổ chuông, cô bắt đầu cầu khấn, mong là không phải mẹ nghe điện thoại.
Đầu bên kia truyền lại giọng bố, Tiểu Quân thở phào nhẹ nhõm. Cô nói hôm nay phải làm thêm, có thể sẽ về nhà muộn nên bố mẹ đừng đợi cơm. Bố cô bảo ừ rồi lại nói, mẹ cô đang nói chuyện với người ta ở dưới nhà, ông hỏi có cần gọi bà lên nói chuyện với cô không thì Tiểu Quân liền từ chối ngay.
-Không cần, không cần đâu ạ. Bố nói với mẹ con là được rồi.
-Mẹ con vừa nhắc không biết con đã đi ăn trưa về chưa? Bố thấy hình như mẹ con định gọi điện cho con đấy. Mẹ con nhấc điện thoại lên mấy lần rồi. – Bố cô thông báo tình hình mới nhất ở nhà.
Tiểu Quân khổ sở:
-Cái này cứ đợi con về nhà rồi nói ạ. Bố, điện thoại của con sắp hết pin rồi. Con gắc máy nhé.
Sau khi gác máy, Tiểu Quân thở dài. Cô biết cho dù mình không nói thì mẹ cũng sẽ nhanh chóng nhận được tin từ dì Lan. Cô kiên quyết từ chối Lý Tuấn Khanh như vậy, chắc chắn sẽ gây một cú sốc lớn cho mẹ. Bữa tối nay, phần nhiều sẽ biến thành buổi chất vấn cô. Để giảm bớt sức ép cho mình, cô quyết định giữ cho mình một tấm lá chắn.
Công việc ở công ty vẫn vô cùng bận rộn. Buổi chiều có cuộc họp thường kỳ. Tuy bữa trưa đó không mất nhiều thời gian nhưng cô phải đi từ bến Thượng Hải về nên khi bước vào phòng họp thì mọi người đều đã có mặt đông đủ. Khi ngồi xuống, cô có cảm giác như ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình.
Đặc biệt là Triệu Tinh ngồi ở dãy bàn dài bên phải. Cô ta cứ nhìn về phía cô với ánh mắt thăm dò.
Tiểu Quân lấy làm lạ, cô hoàn toàn không hiểu ẩn ý trong đôi mắt cô ta. Từ sau khi Triệu Tinh bàn giao dự án của công ty Khởi Hoa cho cô, thái độ của cô ta ngày càng kỳ lạ.
Bình thường, cô rất ít khi nói chuyện với cô ta. Cô làm mọi việc theo nguyên tắc riêng của mình. Việc gì nên làm thì sẽ cố gắng hết sức còn việc gì không nên làm thì quyết không nhúng tay vào. Hơn nữa, lần này là Triệu Tinh nợ cô. Cô đã phải thay cô ta nhận mớ hỗn độn này, lại còn chỗ nào chưa đủ tử tế chứ?
Tiểu Quân cảm thấy rất kỳ lạ! Trưởng phòng đã bắt đầu bài phát biểu dài vô tận. Từ những kết quả gần đây nhất của công ty cho đến việc phân tích tình hình thị trường quốc tế, hình thái kinh tế toàn cầu…Cô nghe mà ngán ngẩm, lại thêm trong lòng đang phiền muộn nên chỉ có cảm giác ngày dài như cả năm.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc trưởng phòng tổng kết xong, Tiểu Quân thở phảo nhẹ nhõm. Cô đang định đứng lên thì nghe tiếng ông ta ho hắng rồi nói tiếp:
-Mọi người đợi đã. Hôm nay, tôi có tuyên bố một chút về việc bồi dưỡng nghiệp vụ cho nhân viên ở nước ngoài.
Cả phòng họp vốn đã có tiếng đẩy ghế đứng dậy thì bỗng trở nên im lặng. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tiểu Quân.
Tiểu Quân cũng dừng lại. Tất nhiên là cô biết về chuyện bồi dưỡng nghiệp vụ này.
Hàng năm, phòng Kế Hoạch đều có một người tham gia khóa bồi dưỡng nghiệp vụ cấp quốc tế ở Bỉ. Đây cũng là một trong những khoản tiêu tốn quỹ phúc lợi lớn nhất của công ty. Thường thì nó dùng để khích lệ những nhân viên có nhiều thành tích nhất. Cuối năm ngoái cô đã có cơ hội nhưng kế hoạch đào tạo bên phía Bỉ lại bị trì hoãn. Không ngờ vài tháng sau lại có tin rồi.
Ông trưởng phòng béo ị cũng liếc nhìn cô, ánh mắt vô cùng kì quái nhưng ông ta nhanh chóng quay mặt về phía Triệu Tinh nói:
-Triệu Tinh, lần này công ty quyết định cử cô tham gia khóa bồi dưỡng nghiệp vụ. Đây là cơ hội rất tốt. Hy vọng là cô sẽ học tập thật tốt.
Triệu Tinh đứng lên, cách cả một chiếc bàn dài, cô ta lại nhìn Tiểu Quân rồi cười nói:
-Cảm ơn công ty đã dành cho tôi cơ hội này. Nhất định tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt.
Tiểu Quân không nói gì. Dường như cô bị ai đó đánh vào đầu đến mức hoa cả mắt. Những người khác cũng không nói gì, cả phòng họp chỉ có tiếng của trưởng phòng vang lên:
-Mọi người giải tán. Ai về việc của người nấy. – Nói xong, ông ta bước đi trước.
Tiểu Quân là người cuối cùng bước ra khỏi phòng họp. Trước khi ra ngoài, Khâu Tĩnh vỗ vai cô một cái, nhưng cô hoàn toàn không có phản ứng gì. Sau khi bước ra khỏi phòng họp, cô đi thẳng đến phòng trưởng phòng, không gõ cửa, mà cứ thế đẩy cửa bước vào.
Trưởng phòng và Triệu Tinh đang nói chuyện, nhìn thấy cô, hai người bỗng dừng lại. Triệu Tinh bước ra ngoài trước. Khi đi qua Tiểu Quân, cô ta cố ý chạm vào cô rồi mỉm cười thì thầm bên tai cô:
-Chị à, chị đừng buồn! Vất vả cả năm cũng chẳng ích gì đâu. Chị nên sớm hiểu điều đó chứ.
Tiểu Quân im lặng, cô hoàn toàn không có ý định trả lời. Đợi đến khi cửa phòng khép lại, cô mới mở miệng hỏi trưởng phòng:
-Tại sao lại là Triệu Tinh?
Ông trưởng phòng xoa xoa tay:
-Tiểu Hà, tôi biết trong lòng cô không phục. Nhưng tôi đã nói rồi, đây là quyết định của công ty. Tôi cũng không thể làm gì được.
Cô cắn răng rồi lại nói:
-Trình độ chuyên môn v