Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

, chẳng hề đề phòng giống như họ đã bên nhau như vậy nhiều năm rồi.
Anh và cô đã làm chuyện ấy. Cả hai đều là người lớn nên đương nhiên đó cũng không phải là lần đầu tiên nhưng anh vẫn thấy xúc động. Trong bóng tối, anh cứ nhìn cô mãi.
Cô chính là người con gái anh muốn ở bên. Tuy trước đó, quan hệ giữa họ không thật sự mặn nồng nhưng anh cảm thấy như vậy cũng tốt. Hai người ở bên nhau không phải là tình cảm bộc phát. Anh đã có dự tính, anh muốn tiếp tục đi cùng cô. Phương hướng cuối cùng đương nhiên là kết hôn. Đợi đến lúc thích hợp, anh sẽ tự đề nghị.
Chỉ là anh không ngờ cô bỗng nhiên đề nghị kết hôn, lại còn là sau khi đã uống say và bị nôn nữa chứ.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, mở miệng muốn nói nhưng giống như bị thôi miên.
Anh không hề lạ lẫm với nét mặt đó. Tiểu Quân thường để lộ nét mặt như vậy trước mặt anh hoặc là do anh quá nhạy cảm nhưng anh luôn biết, đối với cô, nếu hai người muốn có quan hệ thật sự thì cần phải có thời gian thậm chí là một khoảng thời gian rất dài.
Nhưng anh không hề bận tâm, anh rất nhẫn nại với cô. Chỉ cần hai người luôn được ở bên nhau, anh có thể đợi, đợi đến khi cô thật sự sẵn sàng.
Nhưng vừa rồi cô nói muốn kết hôn.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Điều gì đã khiến cho Tiểu Quân ra nông nỗi này? Đêm khuya uống rượu, khóc lóc trên phố, cuối cùng lại đòi kết hôn.
Anh muốn hỏi nhưng khi cúi đầu xuống, thấy khuôn mặt cô ngẩng lên thì những câu hỏi đó đã tan biến.
Việc gì phải hỏi nhiều như vậy? anh luôn có niềm tin vào bản thân, với cô cũng vậy. Dù xảy ra chuyện gì, anh đều muốn cô biết, cô có thể tìm thấy sự an ủi ở nơi anh. Cô chính là người con gái anh yêu. Anh nguyện ở bên cô suốt đời.
Anh giơ tay vuốt tóc cô, nhìn vào mắt cô, nói:
-Tiểu Quân, chúng ta lấy nhau nhé.






BỀN VỮNG MUÔN ĐỜI
Cả đêm Tiểu Quân không về. Sáng sớm tinh mơ, cô mới mở cửa vào nhà. Tối qua, cô tắt điện thoại, vừa mở ra, cô liền thấy một loạt cuộc gọi nhỡ từ số máy của nhà mình.
Chắc cô có thể tưởng tượng ra phản ứng của mẹ. Tuy giơ đầu ra cũng chẳng được mà rụt đầu lại cũng không xong nhưng cô vẫn muốn đối diện với tất cả những gì sắp xảy ra. Trước khi bước vào cửa, cô hít một hơi thật sâu.
Bà Hà đã biết tin tức từ lâu nên mất ngủ cả đêm. Bà không lo con gái mất tích, thực ra dùng gót chân để nghĩ cũng biết tại sao tối qua Tiểu Quân không về nhà, chẳng phỉa là sợ bị bà mắng sao?
Lý Tuấn Khanh là ứng cử viên sáng giá nhất trong mắt bà. Nhà họ Lý giàu có, lại không yêu cầu cao với con dâu, chỉ cần con trai họ thích là được. Thật không ngờ một cơ hội tốt như vậy đã bị Tiểu Quân vứt đi sau một bữa trưa.
-Hai hôm nữa ạ. Để anh ấy chuẩn bị một chút đã ạ. – Tiểu Quân nhìn bố nói, thái độ hết sức nhẹ nhàng.
Tình cảm của cô dành cho bố hết sức phức tạp. cô yêu quý ông nhưng lại thấy ông quá nhu nhược. Cho dù mẹ có nói những lời quá đáng đến mấy thì ông cũng đều cười khì khì, làm như không có chuyện gì. Đặc biệt là mấy năm nay, cô nhìn mà cảm thấy rất buồn.
Bà Hà cũng dịu lại, bà hỏi:
-Tiểu Quân…
Tiểu Quân quay đầu bước về phía phòng và buông lại hai câu khiến mẹ cô tức nổ đom đóm mắt.
-Mẹ, mẹ đừng hỏi. Anh ấy không giàu có đâu.
Cửa phòng đóng lại, Tiểu Quân bỏ ông bà Hà đứng đó nhìn nhau.
Bà Hà nhất thời không dám tin vào tai mình nữa. Một lúc sau, bà mới gào lên:
-Ông Hà, ông nghe nó nói gì không? Ông nghe đi.
Bà Hà nói và bước về phía phòng con gái mình nhưng vai bà nặng trĩu. Chồng bà đã ngăn lại, bà quay đầu nhìn ông một cách khó hiểu.
-Con gái mệt rồi. Bà để cho nó ngủ một lát. Là người thế nào thì cứ đợi chúng ta gặp rồi tính. – Ông Hà nhìn cửa phòng con gái nói, tay ông vẫn giữ chặt vai vợ mình.
Thái độ của ông Hà không thể coi là nghiêm khắc. Nhưng bao nhiêu năm nay, bà đã quen với việc làm mọi thứ trong nhà này đều theo ý mình, muốn làm thế nào thì sẽ làm thế đó. Bà chưa bao giờ gặp phải tình huống thế này. Lúc đó, bà đã giật mình chỉ biết trợn tròn mắt nhìn ông. Bờ vai nặng trĩu, bà mở miệng mà không thốt nên lời. Cuối cùng, bà chùng vai xuống, im lặng.
Sau khi quyết định sẽ kết hôn với Tiểu Quân, Khởi Trung đã làm rất nhiều việc.
Đầu tiên, anh báo tin này cho bố mẹ biết. Rồi thu xếp thời gian gọi điện đến Canada. Người nghe điện thoại là chị gái anh, anh mới nói được hai câu, chị ấy đã buông ống nghe xuống, sau đó là một loạt tiếng bước chân tiếp theo tiếng gọi của chị ấy.
-Bố! Mẹ! Anh ơi! Mau đến đây đi ạ. Khởi Trung nói em ấy sắp kết hôn rồi.
Anh ở đầu dây bên này mà toát mồ hôi, ít nhất là trong lòng anh nghĩ vậy. Nhưng những người phụ nữ trong nhà anh đều là người của phái hành động. Giọng mẹ anh lập tức vang lên, càng kích động hơn, bà chộp lấy ống nghe.
-Thật ư? Con có bạn gái thật ư? Con có ảnh không? Khi nào cho chúng ta đi gặp cô ấy? không đúng, không đúng, khi nào chúng ta có thể đi gặp người ta? Mẹ phải chuẩn bị chút đồ. Ông Trần, lần này chúng ta phải về ngay. Khi nào chúng ta sẽ về nước đây? Tôi phải mặc gì nhỉ?
Giọng mẹ rất