Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
ta ở nước ngoài ư? – Bà Hà tỏ thái độ không hài lòng.
Tiểu Quân cảm thấy giọng điệu của mẹ mình rất tệ. cô chau mày:
-Mẹ, ở đâu mà chẳng phải đi làm. Nếu ai ở nước ngoài cũng làm ông chủ thì có nhiều ông chủ vậy sao?
Bà Hà sa sầm mặt mày:
-Cho dù có mà con không thích thì cũng chẳng ích gì.
Ông Hà cười gắp thức ăn cho vợ mình:
-Ăn đi, ăn đi. Khởi Trung, cháu cũng ăn đi.
Bà Hà chẳng thèm để ý đến chồng và con gái, tiếp tục hỏi:
-Vậy cháu có nhà rồi chứ?
-Anh ấy sống ở Phố Đông ạ. – Không nhẫn tâm nhìn Khởi Trung bị mẹ mình dồn ép như vậy, Tiểu Quân liền trả lời thay anh.
-ở khu nào của phố Đông?
-Kim Kiều ạ. – Khởi Trung giải thích. – Cháu làm việc ở Trương Giang. Kim Kiều cách Trương Giang không xa nên đi làm khá thuận tiện ạ.
-Kim Kiều ư? – Bà Hà kéo dài giọng, tỏ ra rất miễn cưỡng. – Nhà chúng tôi ở phố Tây. Tôi chưa đến Kim Kiều bao giờ cả.
-Đi tàu điện ngầm nhanh lắm ạ. – Tiểu Quân lại mở miệng.
Bà Hà trừng mắt nhìn con gái, ông Hà lại một lần nữa ra mặt. Ông cười nói:
-Bây giờ đi tàu điện ngầm rất thuận lợi. Hồi trước, tôi đi thăm ông cậu ở phố Đông mà phải đổi xe mất ba bốn lần. Bây giờ đi tàu điện ngầm một loáng là tới, chắc không đến nửa tiếng đồng hồ đâu.
-Phải. Xuống tàu đi bộ mất bốn mươi lăm phút, hai bên đường chẳng có lấy một cái siêu thị. – Bà Hà khịt mũi.
Đến lúc này, dù không quen nhưng Khởi Trung cũng hiểu ý của bà Hà. Anh nghiêng đầu nhìn Tiểu Quân, cô cũng đang nhìn anh. Anh vốn đã có chút bối rối, cô cũng cảm thấy lo lắng không yên nhưng khi hai người nhìn nhau thì không biết tại sao cả hai đều dần dần trấn tĩnh lại.
Bà Hà chau mày, bất đắc dĩ uống một ngụm canh. Ông Hà tỏ ra rất khách sáo. Ông nói chuyện với Khởi Trung một lát. Phạm vi câu chuyện khá rộng. Sau đó, ông nói đến giải bóng đá liên đoàn vừa kết thúc hai ngày trước. Hai người nói chuyện với nhau rất hợp, rất vui vẻ, rất đồng cảm.
Trên đường về nhà, bà Hà luôn oán thầm nói tầm nhìn của con gái quá kém, tìm được người đàn ông chẳng được điều kiện gì, nhà thì ở quê, xe thì không có. Tiểu Quân phản đối:
-Anh ấy có xe. Công ty phân cho anh ấy mà.
Bà Hà dậm chân:
-Công ty phân với mình mua giống nhau sao? Hơn nữa, công ty phân cho xe gì chứ? Xe đạp cũng là xe.
Ông Hà nghe mà phì cười:
-Chẳng phải năm đó, tôi đạp xe đến đón bà sao? Được rồi. Con gái thích là được rồi. Tôi thấy Tiểu Trần rất thật thà. Được đấy.
-Ông thì cái gì mà chẳng được. Trong mắt ông có cái gì không được? – Bà Hà quay lại nhìn chồng và con gái. Quá bực mình, giọng bà kiên quyết. – Dù sao tôi cũng không hài lòng. Điều kiện của cậu Lý tốt như vậy thì không muốn lại đi tìm anh chàng này. Đầu óc con làm sao thế hả?
Bà Hà nói là làm. Bà đã tỏ rõ thái độ từ chối gặp lại Khởi Trung và còn buông một câu, nếu Tiểu Quân kiên quyết lấy người đàn ông có điều kiện như vậy thì đúng là cô đã không coi bà ra gì.
Bề ngoài Tiểu Quân khá nhu mì nhưng tính cách của cô lại ương bướng. Bao nhiêu năm nay, chuyện cô tìm đối tượng luôn bị mẹ dồn ép nhưng cô đã sớm có thái độ phản kháng. Hơn nữa lại còn càng ngày càng kịch liệt. Thế nên sức ép lần này của bà Hà hoàn toàn phản tác dụng. Nếu nói trước đây Tiểu Quân quyết định lấy Khởi Trung còn có đắn đo thì lúc này cô đã hạ quyết tâm, dù mẹ có nghĩ thế nào, làm thế nào thì cô cũng sẽ kết hôn, cô sẽ lấy người đàn ông mà mẹ cho là điều kiện không ra gì này để chứng minh cho bà thấy, lần này không phải là trò trẻ con.
Trên thực tế, chuyện kết hôn vốn không phải là trò trẻ con.
Bố mẹ Khởi Trung nhanh chóng đặt vé máy bay về nước. Từ sau khi biết tin, bà TRần luôn trong tâm trạng vô cùng vui mừng. Trước khi lên đường mấy tuần, bà bắt đầu dặn dò con trai dù thế nào cũng phải bào Tiểu Quân ra sân bay đón bà. Như vậy họ mới có thể gặp đối tượng con trai mình đã chọn.
Khác xa những gì bà Hà đòi hỏi ở Khởi Trung, nhà họ Trần hoàn toàn hài lòng với mọi điều kiện hiện tại của Tiểu Quân.
Gia đình họ khá bình thường nên chỉ hy vọng con trai có thể tìm được một cô gái tốt, môn đăng hậu đối sống trọn đời. Tiểu Quân xấp xỉ tuổi với con trai họ, học vấn cũng khá, lại sinh ra và lớn lên ở Thượng Hải. Trong mắt họ, đúng là không gì có thể thích hợp hơn nữa. Có điều, tuy nói là vậy nhưng họ vẫn chưa mù quáng đón nhận Tiểu Quân thành con dâu chỉ qua lời miêu tả của cậu con trai duy nhất. Vui mừng thì vui mừng, ông bà Trần vẫn nói, tất cả mọi thứ cứ đợi sau khi gặp người ta rồi tính.
Khởi Trung cũng chẳng lấy làm lạ với chuyện này. Theo anh thấy, con người Tiểu Quân mọi thứ đều tốt, vấn đề khó khăn duy nhất cần phải giải quyết chính là thái độ của ông bà Hà với chuyện hôn nhân.
Thực ra, điều anh thật sự cần suy nghĩ chỉ có một mình bà Hà. Ông bà hà là hai người ở hai thái cực. Ông Hà cả ngày vui vẻ cười khà khà, vô cùng dễ chịu, còn bà Hà thì hoàn toàn ngược lại, trong mắt bà chứa đầy sự soi mói, nói chuyện thì không chịu nhường ai lấy nửa câu. Trước bữa ăn đó, anh vốn đã chuẩn bị sẵn vài câu nói nhưng chẳng được câu nào thành công mà còn bị bà Hà truy hỏi đến c