Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.

ùng.
Nhưng đối với anh, chuyện lấy Tiểu Quân đã chắc như đinh đóng cột rồi. Tuy tình hình bây giờ không suôn sẻ nhưng chỉ có chút thay đổi thôi, kết quả vẫn sẽ như dự tính.
Khi Tiểu Quân ở bên anh, cô chỉ nói:
-Anh thấy thế nào?
Hai người đang đi siêu thị mua thức ăn, anh lúi húi chọn thịt bò, gật gật đầu nói:
-Được đấy. Thịt bò hôm nay rất tươi ngon! Anh làm món thịt bò xào hạt tiêu đen nhé. Em có thích ăn không?
Tiểu Quân giận dữ:
-Em nói chuyện của chúng ta cơ.
Anh đứng thẳng dậy:
-Ờ! Phải rồi. Tháng sau, bố mẹ anh về Thượng Hải. Họ rất muốn được gặp em. Chúng ta ra sân bay đón bố mẹ anh nhé.
Khi nói chuyện, Khởi Trung tỏ ra rất tự nhiên. Tiểu Quân cũng không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ đáp gọn lỏn một từ:
-Vâng.
Anh nghe xong, cười rất vui.
Tiểu Quân dồng ý xong mới nhớ lại vấn đề mình định nói lúc trước. Cô thở dài:
-Khởi Trung, em thấy anh và bố em thật giống nhau, chẳng lo lắng chuyện gì cả? chẳng bao giờ ý thức được những nguy cơ.
-Xảy ra chuyện gì vậy? – Anh đẩy xe hàng tiếp tục đi về phía trước. Còn đưa một tay ra nắm lấy tay cô.
Có một người phụ nữ xách chiếc giỏ nặng trịch đi ngang qua nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ. Dạo này, Tiểu Quân đã quen với những ánh mắt như thế nên cô cũng không mấy để ý mà nói tiếp:
-Mẹ em kịch liệt phản đối chuyện của chúng ta. Anh không nhận ra sao?
-Anh biết. – Anh gật đầu rồi lại đi xem cá. – Chúng ta ăn cá hấp nhé.
Sau đó, anh lại tự nói một mình:
-Hay là thôi đi. Chúng ta ra chợ mua thức ăn. Ở đó tươi ngon hơn!.
-Khởi Trung! – Cuối cùng cô không chịu nổi nữa, rút tay ra, đứng lại không đi nữa.
Khởi Trung ngoái đầu nhìn cô. Tiểu Quân giận dỗi là một thói quen rất thú vị. Cô thích bĩu môi. Lúc đó ở nơi công cộng nên không thể to tiếng được, môi bĩu càng cong hơn, khóe miệng thẳng tắp. Anh nhìn mà muốn phì cười nhưng lại sợ cô nổi giận nên đành bước đến xoa dịu.
-Được rồi. Anh biết em muốn nói gì. Mẹ anh không hài lòng về anh đúng không?
-Không đúng. – Điều mẹ cô không hài lòng là điều kiện, con người thì không liên quan gì. Tiểu Quân mở miệng muốn giải thích nhưng nói ra thì thật mất mặt nên cô đành im lặng.
-Tiểu Quân, em đã biên soạn chương trình bao giờ chưa? – Anh tiếp tục kéo cô đi.
-Chương trình ư? – Tiểu Quân không hiểu.
-Ừ! Một chương trình có thể tiến hành đến bước cuối cùng. Trong khi thực hiện, sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề, có những vấn đề mà em không hề lường trước được.
Không hiểu tại sao anh lại nói những điều đó nhưng câu nói đó chưa phát ra thì đã khiến cho cô mềm lòng, Tiểu Quân không phản kháng hay ngắt lời anh nữa.
Đã đến quầy thanh toán, họ xếp hàng chờ tính tiền, anh nghiêng đầu nhìn cô:
-Thế nên nếu một bên không thông qua thì phải tìm cho đến tận khi nào vấn đề cuối cùng được giải quyết mới thôi. Điều quan trọng là chúng ta đều hy vọng kết quả cuối cùng có thể thành công, đúng không?
Đèn neon trong siêu thị sáng lóa cả mắt. Trong mắt anh ẩn chứa nụ cười hiền hòa. Tiểu Quân vốn có rất nhiều điều muốn nói nhưng lúc này bỗng nhiên lại quên sạch, chỉ ngẩn người nhìn anh, trong lòng cảm thấy thật kỳ lạ.
Lẽ nào tướng mạo của con người thay đổi theo thời gian tiếp xúc ngắn dài sao? Tại sao dạo này, cô thấy Khởi Trung càng nhìn càng đẹp trai vậy?
Cô không nói, anh cũng không cần câu trả lời của cô vội. Người đứng hàng trước đã thanh toán xong, Khởi Trung nhặt hết đồ trong xe đẩy ra. Sau khi trả tiền xong, anh một tay xách túi nilon, một tay kéo cô rồi lại hỏi:
-Được rồi. Bây giờ, chúng ta đến nhà em nhé.
-Hả? – Lần này, cô sững sờ thật sự, mở miệng ra mà cứ lắp ba lắp bắp. – Đến, đến nhà em làm gì?
-Thay đổi hướng giải quyết vấn đề. – Khởi Trung mỉm cười, nói một cách thản nhiên.
Cái cách thay đổi hướng giải quyết vấn đề mà Khởi Trung nói không những khiến cho Tiểu Quân kinh ngạc mà đến cả bố mẹ cô cũng hết sức kinh ngạc. Không chỉ ba người nhà họ Hà mà cả khu chung cư đó đều cảm thấy kinh ngạc.
Con gái nhà họ Hà dẫn bạn trai về nhà. Người bạn trai đó còn xuống bếp công cộng xào nấu một bàn thức ăn. Tin này nhanh chóng truyền đi khắp các hộ trong khu chung cư, ai ai cũng tò mò chạy ra xem, hoặc là giả vờ có việc phải ra ra vào vào. Đến cả cụ Ngô hơn tám mười tuổi sống ở tầng trên cùng cũng lẩy bẩy chống gậy bước xuống một chuyến.
Tuy khu chung cư chỉ có ba tầng nhưng các nhà liền kề san sát. Lúc đầu, Tiểu Quân còn ở bên cạnh phụ giúp Khởi Trung nhưng sau đó, dưới ánh mắt của bao nhiêu hàng xóm, cô thấy ngại ngần không biết nên làm thế nào đến nỗi không dám ngẩng đầu lên. Khởi Trung vẫn thản nhiên như không. Một mình anh làm xong mấy món ăn, hoàn toàn bình tĩnh và cực kỳ phong độ.
Mọi người bê thức ăn lên. Bà Hà cũng không đành bất lịch sự với khách, hơn nữa lại là người giữ thể diện, làm sao có thể cương quyết đuổi Khởi Trung ra khỏi nhà trước mắt tất cả hàng xóm chứ? Ông Hà vốn có ấn tượng khá tốt về Khởi Trung. Lúc này, ông vui đến nỗi cười suốt cả buổi, lớn tiếng gọi KHởi Trung vào nhà chỉ sợ người ta không biết đó là bạn trai của con g