Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
rất chu đáo. Tôi rất thích mà chẳng thể có được thằng cháu rể như vậy.
Bố Tiểu Quân đứng bên cạnh gật đầu đồng ý. Trước mặt hàng xóm, mẹ Tiểu Quân không tiện nổi giận, đành nhìn chồng hậm hực:
-Biết nấu ăn thì có gì là hiếm chứ? Bây giờ nàh nào chẳng thuê người giúp việc. Cháu cũng đã gặp cậu bạn trai cháu gái bà rồi. Cậu ấy có xe đi, gia đình lại giàu có.
-Giàu có ư? Rồi cuối cùng ai cũng phải chết. Suốt ngày không chịu khó làm ăn, chỉ biết tiêu tiền, dù có núi vàng núi bạc thì nó cũng tiêu sạch thôi.
Bà Hà không nói gì. Sau khi tiễn cụ Ngô, bà nhìn chồng cười thầm mà tức không chịu nổi. Cuối cùng, bà bỏ vào phòng ngồi rầu rĩ một mình chẳng thèm nói gì.
Thời gian một tháng trôi qua thật nhanh! Khả năng thích ứng của con người thật đáng kinh ngạc. Nếu nói lúc đầu Tiểu Quân rất khó chấp nhận không khí giữa Khởi Trung và mẹ mình thì sau này, mọi người đều đã quen. Không những quen mà còn cảm thấy điều này nên là như vậy.
Hơn nữa, cô cũng không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều về vẫn đề này. Dự án của công ty Khởi Hoa cũng đến giai đoạn kết thúc. Ngô Tuệ đều tự mình nắm bắt mọi chi tiết. Suốt cả ngày cô phải bận rộn đến kiệt sức với những yêu cầu tiêu chuẩn cao của cô ta nên làm gì còn sức lực mà nghĩ đến chuyện khác.
Cuối cùng Tiểu Quân cũng chịu đựng được đến lúc dự án kết thúc. Cô và nhóm dự án của công ty Khởi Hoa cùng thở phào nhẹ nhõm, mặt ai cũng rạng rỡ nụ cười.
Buổi họp tổng kết kết thúc, Tiểu Quân cũng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về. Công ty cô chỉ có một phần nhỏ trong dự án này nên chỉ có mình cô được cử đến đây. Vất vả là vậy, dạo này cô còn phải làm việc mấy ngày liên tục ở công ty Khởi Hoa. Lúc này, cô thật sự chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.
Mọi người lục đục đi ra ngoài. Cô vừa đẩy ghế đứng dậy thì ở cuối chiếc bàn họp dài, Ngô Tuệ bỗng nói, vẫn là giọng nói thanh thanh đó:
-Cô Hà, xin cô đợi một lát.
Tiểu Quân nhìn cô ta. Nghe nói, tối qua Ngô Tuệ đã tham gia cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia suốt đêm, rồi lại chủ trì cuộc họp cả ngày. Đến bây giờ mà thần sắc vẫn tỉnh táo như vậy. Tiểu Quân vốn rất khâm phục cô Ngô này. Bây giờ thì cô thật sự phục sát đất.
-Cô Ngô, có chuyện gì thế ạ? – Tiểu Quân lén xem giờ.
Tối nay, bố mẹ Khởi Trung bay về Thượng Hải, cô đã nhận lời sẽ cùng anh ra sân bay đón họ. Bảy giờ máy bay hạ cánh. Bây giờ đã hơn năm giờ rồi. Buổi họp hôm nay quá quan trọng nên cô không thể nào vắng mặt được. Trong điện thoại. cô đã bảo Khởi Trung lát nữa cô sẽ tự đến đó. Bây giờ xuất phát thì vẫn còn kịp, nếu cứ chậm trễ nữa thì cô không dám chắc.
Tiểu Quân ngẩng đầu muốn giải thích nhưng Ngô Tuệ lại tiếp tục nói:
-Cô Hà, tôi muốn hỏi cô một chút. Liệu cô có hứng thú làm việc ở công ty Khởi Hoa chúng tôi không?
Điều kiện của công ty Khởi Hoa đưa ra vô cùng hấp dẫn. Không những lương cao mà chức vụ của Tiểu Quân so với ở công ty trước cũng cao hơn. Thời gian này, Tiểu Quân luôn muốn tìm một công ty khác. Không phải là cô không nghĩ đến công ty Khởi Hoa nhưng hai công ty đang hợp tác với nhau. Bản thân lại đang tham gia dự án này nên về tình về lý thì cô không thể mở miệng ra được. Không ngờ, hôm nay Ngô Tuệ lại đích thân đưa ra đề nghị này. Nghe xong cô thấy bàng hoàng.
Ngô Tuệ thấy cô không nói gì thì lại mỉm cười:
-Tôi biết bây giờ đưa ra đề nghị này với cô là hơi gấp gáp nhưng lãnh đạo công ty Khởi Hoa rất hài lòng về đóng góp cuả cô trong dự án này và có ý mời cô tiếp tục thực hiện dự án này ở nước ngoài trong thời gian nửa năm. Đương nhiên, là nhân viên của công ty chúng tôi, có thể cô sẽ gặp vấn đề về hợp đồng với công ty cô đang làm, chúng tôi chấp nhận đứng ra chịu mọi khoản bồi thường cho cô. Cô thấy thế nào?
-Dự án ở nước ngoài ư? Vậy thì nơi làm việc là… - Tuy cô Ngô nói không nhanh nhưng nội dung lại phức tạp, Tiểu Quân cố gắng nắm bắt trọng tâm.
-Đương nhiên là tại trụ sở chính ở Mỹ rồi. Nhưng cô không cần phải lo. Dự án này muốn thực hiện ở nước ngoài cũng cần phải có thời gian. Từ bây giờ đến lúc bắt đầu ít nhất cũng cần khoảng ba tháng. Cô có đủ thời gian để thu xếp cuộc sống của mình. Tôi đã xem qua lý lịch của cô. Cô còn rất trẻ, lại chưa kết hôn. Cô Hà, tôi nghĩ với cô, làm việc ở nước ngoài nửa năm cũng không phải là vấn đề gì ghê gớm lắm.
Đầu quân cho công ty Khởi Hoa, làm việc ở nước ngoài…tất cả những gì cô chưa từng nghĩ tới bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống. Tiểu Quân vô cùng kinh ngạc, đầu óc cô quay cuồng đến nỗi quên cả việc phải trả lời Ngô Tuệ thế nào?
Cuối cùng, Ngô Tuệ đứng lên trước. Trước khi đi, cô ta còn nhìn cô nói nốt những điều cuối cùng:
-Cô Hà, tôi cho cô thời gian một tuần để suy nghĩ. Dự án rất gấp nên công ty không thể vì một người mà chờ đợi quá lâu được. Nếu cô không có câu trả lời thì chúng tôi sẽ lựa chọn người khác.
Phong thái của Ngô Tuệ vô cùng duyên dáng, ngay cả lúc nói chuyện cùng luôn giữ nụ cười trên môi. Nói xong, cô ta còn chìa tay ra bắt tay Tiểu Quân:
-Cô Hà, tôi đợi câu trả lời của cô. Tạm biệt.