Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

ái ông.
Sau đó, bốn người cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm. Nhà bà Hà khá nhỏ, khi ăn cơm đều phải mở chiếc bàn gấp ra. Lúc nào không dùng thì gấp gọn lại để tiết kiệm diện tích. Nó là chiếc bàn năm đó ông Hà tự tay làm.
Khi Khởi Trung giúp ông Hà mở bà gấp ra, anh còn nói một câu:
-Chiếc bàn này thiết kế hay thật đấy, còn tiện hơn cả đồ gia dụng của IKEA đấy ạ.
Bao nhiêu năm nay, ông Hà luôn tự hào về tay nghề làm mộc của mình. Lúc này, nghe xong, ông cảm động vô cùng. Ông vỗ vai Khởi Trung cười lớn:
-Vẫn là cháu có con mắt tinh tường. Năm đó, chú không có ý đó. Nếu không, chú đã đi xin giấy đăng ký bản quyền. Biết đâu hãng đồ gia dụng đó còn phải học tập chú ấy chứ.
-Thôi đi. Ông nói khoác nó vừa vừa thôi. – Bà Hà đứng bên cạnh liếc xéo.
Tài nấu ăn của Khởi Trung đúng là bậc nhất. Anh đã dốc lòng làm mấy món cực kỳ ngon nhưng bà Hà chẳng nói câu nào, mặt cứ xị ra. Tiểu Quân đã sớm lường trước mẹ mình sẽ có phản ứng thế nhưng lúc này cô vẫn thấy rất buồn. Cô không kìm nén được lén nhìn Khởi Trung.
Anh hoàn toàn không có chút biểu hiện phật lòng nào. May mà ông Hà tương đối nhiệt tình, trên bàn ăn luôn cười nói nên không khí cũng không đến nỗi quá lạnh lùng. Sau đó, Tiểu Quân bê cơm đến. Vì không để ý nên cô đã xới cơm vào bát mình quá nhiều. Cô định quay lại đổ bớt vào nồi, cơm điện nhưng chuẩn bì đứng lên thì cô dừng lại nghiêng đầu nhìn Khởi Trung hỏi anh:
-Em xới nhiều cơm quá! Anh ăn hộ em một ít nhé.
Anh ngẩn ra một lát rồi mỉm cười, đẩy bát cơm lại nói:
-Ừ.
Khi xẻ cơm, Tiểu Quân lại liếc nhìn mẹ mình. Hình như bà thở dài không thành tiếng. Ông Hà vẫn cười, giơ đũa gắp thức ăn cho vợ và nói:
-Bà xã, món thịt bò này ngon lắm đấy! Bà ăn nhiều một chút.
Sau khi Khởi Trung về, bà Hà hừ một tiếng, bước thẳng vào phòng đóng cửa lại, chẳng thèm nói chuyện với con gái. Tiểu Quân nhìn bố, ông Hà vỗ vai con:
-Được rồi. Bố rất thích anh chàng này. Bố sẽ khuyên can mẹ con. Con cứ yên tâm.
Cánh cửa phòng lại mở, bà Hà bước ra, vẫn giữ bộ mặt khó chịu:
-Ăn một bữa cơm là ông đã bị mua chuộc rồi sao? Ông Hà, con người ông sao lại dễ dãi như vậy chứ?
-Mẹ! Rốt cuộc mẹ muốn thế nào? – Tiểu Quân hét lên.
Trước đây, Tiểu Quân luôn biết mẹ mình lạnh nhạt với Khởi Trung. Tuy hôm nay Khởi Trung rõ ràng biết là trên núi có hổ mà vẫn tự mình đến nộp mạng nhưng nghĩ tới tương lai sau này, cô thực sự thấy không yên tâm.
Cô muốn lấy người đàn ông này. Từ trước đến giờ, anh luôn theo đuổi cô, ôn hòa, nhẫn nại, đối xử tốt với cô. Cuối cùng, anh còn hứa sẽ lấy cô.
Con người cô không phải là gỗ đá. Cho dù lúc đầu tình cảm cô dành cho anh không mãnh liệt lắm, cho dù lúc đầu cô chỉ coi anh như phao cứu sinh nhưng bây giờ, cô đã thật sự cảm động, thậm chí còn có thể nói là cảm động sâu sắc. Bây giờ, mẹ đối xử với anh như vậy, Khởi Trung có thể nhẫn nhịn nhưng Tiểu Quân thì không thể.
-Mẹ muốn thế nào ư? Mẹ không muốn sau này con gái mẹ phải hối hận. Như vậy cũng sai sao? – Bà Hà hừ một tiếng.
-Con sẽ không hối hận. – Tiểu Quân đáp lại.
-Bây giờ miệng con nói nhẹ nhàng như vậy nhưng sau này, ngày ngày phải đội mưa, đội gió từ phố Kim Kiều đi làm con sẽ hối hận. Nếu con chọn Tuấn Khanh thì lấy người ta rồi, con chỉ việc sống trong biệt thự hưởng thụ cuộc sống an nhàn, hạnh phúc. Những ngày như vậy chẳng tốt sao? Con không chịu, lại chọn người đàn ông như vậy, gạo nấu thành cơm thì có ích gì chứ? Bây giờ anh ta theo đuổi con, kết hôn rồi con cứ thử xem, không khéo người hàng ngày phải chạy ra chợ mua thức ăn nấu cơm lại chính là con đấy. Phố Kim Kiều xa như vậy, những người giúp việc gia đình cũng chẳng muốn đi đâu.
Bà Hà soạn cả một bài dài, Tiểu Quân tức đến mức chẳng thiết nói câu nào. Ông Hà rất hiếm khi thở dài:
-Bà xã, chuyện hôn nhân quan trọng nhất là con gái có thích hay không? Hơn nữa, điều kiện của Khởi Trung cũng không quá tệ! Nhà có rồi. Tuy xa một chút nhưng sau này còn phát triển mà.
Bà Hà lắc đầu:
-Dù tôi nói gì thì hai bố con ông cũng không nghe lọt tai. Ông Hà, ông cứ đợi đấy. Rồi sẽ có ngày nó phải hối hận.
Trong vòng một tháng, cuối tuần nào Khởi Trung cũng chạy đến nấu một bàn thức ăn đầy ắp và ăn một bữa cơm ở nhà Tiểu Quân. Bà Hà vẫn không thuận theo con gái, thái độ trước mắt vẫn bất lợi, bà vẫn giữ vẻ lạnh lùng với Khởi Trung, mọi người trong khu chung cư đều cảm động. Là hàng xóm bao nhiêu năm nay nên mọi người đều quen thân nhau. Sau này, hàng ngày gặp vợ chồng họ Hà, mọi người đều khen họ có phúc.
Đặc biệt, cụ Ngô còn xuống tận nhà Tiểu Quân, không gặp được cô, bà chân thành nắm tay mẹ cô nói:
-Mẹ Tiểu Quân à, lúc nào đó, cháu nhất định phải cho Tiểu Quân nói chuyện với cô cháu gái chẳng biết gì của tôi, dạy cho nó biết rốt cuộc nên chọn người đàn ông thế nào? Không hiểu sao Tĩnh Tĩnh nhà tôi lại tìm được anh chàng chẳng ra sao đó. Lần đầu tiên đến nhà, nó khoanh chân ngồi đợi mọi người nấu cơm cho nó ăn. Cháu thấy có tức không? Tiểu Quân nhà cháu đã tìm được một người tốt. Thoạt trông là biết được việc rồi. Anh chàng đó