Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
NHÌN THẤY RÕ SỰ BẤP BÊNH
Sau khi bước ra khỏi công ty Khởi Hoa, Tiểu Quân vẫn không dám tin. Mọi thứ xảy ra quá nhanh! Quãng thời gian vừa qua của cô thật vất vả! Tình yêu và sự nghiệp đều không được thuận lợi. Nhiều thứ cô muốn đạt được đều tan thành bong bóng. Thật không ngờ đến đỉnh núi quay đầu lại, trong nháy mắt bầu trời trên đầu mình đã thay đổi. Những điều kiện mà Ngô Tuệ đưa ra đều là những điều cô theo đuổi trong công việc bao nhiêu năm nay. Tuy vừa rồi cô vẫn chưa nhận lời nhưng trong lòng đã sớm có quyết định, nếu không phải không muốn thể hiện sự vội vã trước mặt Ngô Tuệ thì cô đã lập tức gật đầu rồi.
Trời tối, đèn đường đã bật sáng. Cô bỗng sực tỉnh và nhớ tới một chuyện quan trọng hôm nay cần phải làm, cúi đầu nhìn đồng hồ thì đã là sáu rưỡi. Hít một hơi thật sâu, cô co chân chạy trên vỉa hè.
Tiểu Quân ngồi trên taxi rồi mới lấy điện thoại ra gọi cho Khởi Trung. Trước những cuộc họp quan trọng, cô thường có thói quen để điện thoại ở chế độ im lặng. Bây giờ mở điện thoại ra thì có hàng loạt cuộc gọi nhỡ, đều là của Khởi Trung gọi đến.
Khởi Trung là một người đàn ông có lòng kiên nhẫn, đặc biệt là đối với cô. Hôm nay, anh đã gọi cho cô rất nhiều cuộc điện thoại trong một thời gian ngắn chứng tỏ anh rất lo lắng.
Đã lâu lắm rồi cô không gặp người đàn ông này, vậy mà khi nhìn thấy cô, anh lại vui mừng đến vậy. Hai tay nắm chặt vai cô, giọng có chút kích động:
-Tiểu Quân, sao lại là em? Sao em biết hôm nay anh về?
Cử chỉ của anh hết sức tự nhiên như thể trước đây họ không hề xảy ra chuyện gì. Tiểu Quân nhất thời quên cả phản ứng, chỉ cảm thấy tát cả giống như lạc vào cõi mơ, nó mờ mờ nhạt nhạt khiến cô không biết là mình mơ hay tỉnh.
Nhưng một giây sau, cô đã biết mình không mơ, cho dù là mơ thì đó cũng là cơn ác mộng.
Bên cạnh cô vang lên một giọng nói. Đó là Khởi Trung đang gọi tên cô:
-Tiểu Quân!
Cô ngẩng đầu lên thì thấy anh đang đứng ngay bên cạnh mình. Bên cạnh anh còn có đôi vợ chồng già tóc bạc đang tròn mắt ngạc nhiên.
Thời gian như ngừng trôi.
Ông bà Trần vui mừng bay cả một quãng đường dài về nước. Họ vốn cho rằng chắc chắn sẽ được gặp cô con dâu tương lai ngay ở sân bay, tình cảm giữa hai bên sẽ càng phát triển. Những ngày vừa rồi, con trai họ luôn miệng nhắc đến Tiểu Quân, không ngờ cuối cùng họ cũng được gặp người thật. Hai người đều có chút kích động, đặc biệt là bà Trần.
Người ta đều nói mẹ chồng chọn nàng dâu nhưng ở Thượng Hải lại không như vậy. Thành phố này rất coi trọng nữ giới, làm mẹ chồng thật không dễ gì. Khi con trai mình và con dâu tương lai còn chưa lấy nhau thì người mẹ chồng cần phải cố gắng tạo dựng mối quan hệ tốt với con dâu nên áp lực tâm lý của họ rất lớn.
Ông bà Trần có nghĩ cũng không bao giờ ngờ tới, cảnh tượng lần đầu tiên hai bên gặp nhau lại như vậy.
Sau khi xuống máy bay, họ chỉ nhìn thấy mỗi mình con trai mà không thấy bóng dáng cô con dâu tương lai nói sẽ đến sân bay đón họ đâu. Vẫn chưa kịp hỏi rốt cuộc là thế nào thì trong nháy mắt họ lại nhìn thấy cảnh tượng: khuôn mặt quen thuộc trong bức ảnh, Tiểu Quân, cô con dâu tương lai rõ ràng đứng trước mặt họ nhưng đang giằng co với một người đàn ông khác.
Làm người khác kinh ngạc ư? Không, làm người khác tròn mắt sững người mới đúng.
Tiểu Quân cũng tròn mắt sững người. Cô đã vội vã chạy đến, khó khăn lắm mới tới được sân bay. Nào ngờ Chí Hào lại từ trên trời rơi xuống, lại còn bị đúng Khởi Trung bắt gặp. Cô thật sự ngại ngần, tâm chí rối bời quên cả việc mình nên mở miệng nói thế nào.
Chí Hào cũng vừa xuống máy bay. Trong nháy mắt, sự ngạc nhiên khi nhìn thấy Tiểu Quân đã qua đi, anh từ từ chuyển ánh mắt của mình từ cô sang những người nhà họ Trần rồi cuối cùng lại quay về khuôn mặt Tiểu Quân với vẻ thảng thốt kinh ngạc.
Tay anh vẫn đặt trên vai cô. Khởi Trung vô cùng ngạc nhiên. Lúc này, đã định thần lại, anh đưa tay về phía Tiểu Quân. Cử chỉ này khiến cho cô sực tỉnh, lùi một bước đứng sang bên cạnh Trần Khởi Trung. Anh cúi đầu nhìn vẻ tội nghiệp của cô, sau đó ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào CHí Hào, cũng không nói gì mà chỉ gật đầu.
Khởi Trung còn nhớ người đàn ông trước mặt này. Tuy đã lâu lắm rồi nhưng ấn tượng về anh ta vẫn cực kỳ sâu sắc. Chí Hào cũng vậy. Cuộc đời anh luôn thuận buồm xuôi gió, với bất kì ai hay điều gì, chỉ có anh không cần chứ chưa bao giờ có chuyện bị người khác bỏ. Tiểu Quân là người con gái đầu tiên chủ động rời bỏ anh. Cô và Khởi Trung đã cùng nhau sánh bước bỏ đi trước mặt anh. Cảm giác đó thật sự đã khắc sâu vào lòng.
Thực ra, sau đó CHí Hào cũng đã nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó. Tiểu Quân luôn một lòng một dạ với anh, sao anh có thể tin là trong một thời gian ngắn như vậy, cô lại có thể tìm được một người đàn ông khác chứ. Cuối cùng anh đã kết luận rằng Khởi Trung chẳng qua chỉ là tấm lá chắn mà Tiểu Quân dùng để đối phó với mình thôi.
Anh nghĩ vậy và cũng cho là vậy. Sau đó, anh bị triệu đến Thái Lan gấp, rồi phải bay đến Mỹ, rất lâu sau không về Thượng Hải nên không có cơ hội đ