XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.

ngẩn người. Đúng là Khởi Trung đang đi đến. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị nhất nhưng vóc dáng cao ráo, mặt mày sáng sủa, từ xa đã thấy ưa nhìn. Khâu Tĩnh hít một hơi rồi lại giậm chân giục:
-Tiểu Quân, giới thiệu đi.
Khởi Trung đã bước đến trước mặt họ. Tiểu Quân bị Khâu Tĩnh thúc giục đành chìa tay ra giới thiệu.
-Đây là Khâu Tĩnh, đồng nghiệp của em. Khâu Tĩnh, đây là anh Khởi Trung. – Nghĩ một chút, cô bổ sung thêm một câu. – Bạn trai tớ, Khởi Trung
Sau khi giới thiệu xong, Khâu Tĩnh hài lòng cáo từ. Cô ấy nói mình phải đi ăn cơm trước để Tiểu Quân tận hưởng thế giới riêng của hai người. tiểu Quân cảm thấy hơi ngại nên bảo cô ấy đừng đi mà cùng ăn với họ. Khâu Tĩnh liếc nhìn Khởi Trung lại quay sang nhìn cô mỉm cười rồi xoay người bước đi.
Tiểu Quân và KHởi Trung ăn cơm ở tòa nhà đối diện với công ty. Bây giờ là buổi trưa, các nhà hàng, quán ăn đều căng đầy biển hiệu. Tối qua không nhận được điện thoại của anh, Tiểu Quân vốn còn giận trong lòng nhưng thấy anh chạy từ xa đến như vậy thì bất ngờ, trong lòng cảm thấy vui vui. Thêm nữa, vẫn còn tin vui mà Ngô Tuệ đã nói nên cô không kìm nén được, mỉm cười.
Tối qua, Khởi Trung cũng không ngủ ngon giấc. Đầu anh cứ hiện lên cảnh Tiểu Quân và Chí Hào ở sân bay, lại còn lời nói của bố mẹ cứ văng vẳng bên tai. Anh không biết nói thế nào nên chỉ ngồi xuống im lặng.
-Sao anh lại đến đây? Hôm nay anh không đi làm sao? – Tâm trạng của Tiểu Quân khá vui, cô không chú ý đến nét mặt của Khởi Trung mà cầm quyển thực đơn lên hỏi trước.
-Có đi làm. Lát nữa, anh phải quay về công ty nhưng không vội, buổi chiều cũng không có nhiều việc lắm. Tiểu Quân, anh có chuyện muốn nói với em. – Anh nhìn cô.
-Em cũng có chuyện muốn nói với anh. – Tiểu Quân cười ngắt lời anh. – Hôm qua, em đến công ty Khởi Hoa. Họ có một tin vui dành cho em. Anh có muốn biết không?
-Tin vui gì thế? – Dạo này, Tiểu Quân nhắc đến công việc đều phiền não, chẳng mấy khi thấy cô vui mừng phấn khởi như vậy. Khởi Trung tạm thời chưa nói.
-Công ty Khởi Hoa mời em sang đó làm, lương cao hơn, chức vị cũng cao hơn. Anh thấy thế nào? – Nói đến đây, mắt Tiểu Quân sáng lên.
-Tốt thế ư? – Khởi Trung cũng cười. Anh biết Tiểu Quân làm việc ở công ty hiện nay cũng không thấy thoải mái. Trước đây cô đã kêu ca với anh, thật không ngờ vấn đề lại được giải quyết nhanh chóng như vậy. Anh cũng thấy vui cho cô.
-Vâng. Công ty Khởi Hoa còn nói sẽ chịu tiền bồi thường vi phạm hợp đồng vì em nghỉ việc ở công ty này. Sau khi nhận chức, em sẽ đi học bồi dưỡng nghiệp vụ và có thể đến làm việc ở trụ sở chính của công ty tại Mỹ.
Cô phục vụ đã bê đồ ăn lên. Anh vừa nghe cô nói vừa nâng cốc nước trên bàn sang một bên. Món ăn này đựng trên chiếc khay đá nặng trịch. Khi phục vụ đặt khay xuống, anh cũng hơi vội nên nước trong cốc sánh ra ngoài té lên mặt bàn.
-Cẩn thận. – Tiểu Quân thốt lên. Sợ nước bắn vào váy, cô giật lùi lại theo phản xạ, rồi nhìn Khởi Trung đã đặt chiếc cốc xuống. Anh cũng nhìn cô.
Trong mắt anh có rất nhiều điều cô nhìn mà không hiểu. Tiểu Quân đang định mở miệng thì anh hỏi cô:
-Tiểu Quân, em sẽ đi đâu?
-Đến Mỹ ạ. – Không hiểu ánh mắt của anh, Tiểu Quân trả lời. Sau đó, cô vội giải thích. – Anh đừng lo. Vừa rồi em nói chưa rõ. Chỉ là nửa năm thôi. Em còn ba tháng để chuẩn bị, không làm lỡ chuyện kết hôn của chúng ta đâu ạ.
Anh im lặng, mãi sau mới nói, giọng hơi là lạ:
-Vậy ư? Em thấy điều gì mới làm lỡ chuyện kết hôn của chúng ta?
Cô không phải là kẻ ngốc. Đương nhiên, cô hiểu ẩn ý của anh sau câu nói đó, cô lập tức chau mày:
-Em nói công việc. Công việc không liên quan gì đến chuyện kết hôn. Hơn nữa, cũng chỉ là chuyện kết hôn thôi, chẳng phải là chuyện đào hầm dưới biển gì, chẳng lẽ thời gian ba tháng để chuẩn bị còn không đủ sao?
-Em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi sao? Sao anh cứ có cảm giác đối với em những chuyện khác còn quan trọng hơn? - Câu nói của Tiểu Quân làm anh thấy giật mình. Cộng với chuyện xảy ra hôm qua cáng khiến tâm trạng anh rối bời nên mới buột miệng nói ra.
-Khởi Trung, anh có ý gì thế? – Tiểu Quân nổi giận. – Em đã giải thích chuyện hôm qua rồi mà. Em đến muộn là vì phải họp. Em có cố ý đâu.
-Vậy tại sao em không nghe điện thoại? – Anh vốn định nói chuyện nhẹ nhàng với cô nhưng đầu lưỡi lại không thu về được mà buột miệng tuôn ra.
-Họp thì làm sao mà nghe điện thoại được? – Trước giờ Khởi Trung khi nói chuyện với cô luôn rất dịu dàng nhẫn nại. Đây là lần đầu tiên anh nói với cô lạnh nhạt vậy chứng tỏ anh rất giận. Quá kinh ngạc khiến cô không thể nào chấp nhận được, không kìm nén được, cô ấm ức nói.
-Em tắt máy. – Anh nói thẳng.
-Em muốn gọi lại cho anh nhưng điện thoại của em hết pin.
-Trùng hợp vậy sao?
-Trùng hợp vậy đấy. Khởi Trung, anh còn muốn nói gì thì để em nói nốt cho. Anh muốn hỏi tại sao Chí Hào cũng có mặt ở sân bay? Sao cũng trùng hợp như vậy đúng không? Em nói cho anh biết. Đó chỉ là trùng hợp. Không có chuyện gì khác.
-Tình cờ gặp thì tình cờ gặp, sao hai người phải giằng co nhau làm gì?