Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

ể xác minh điều đó. Hơn nữa, lời nói của cô đã đến mức đoạn tuyệt quan hệ như thế, anh lại không có thói quen cầu xin một người con gái hết lần này đến lần khác. Dù đã nhấc điện thoại lên nhiều lần, cuối cùng anh lại đặt xuống.
Còn gì để nói nữa chứ? Cô đã nói là họ chia tay nhau.
Chia tay. Họ đã chia tay rồi.
Mấy tháng nay, anh luôn ép mình không được nghĩ đến điều này nhưng trong lòng luôn cảm thấy nó vẫn chưa kết thúc. Cô là Tiểu Quân, người con gái đã ở bên anh, yêu anh suốt ba năm qua. Trong ba năm họ đã có vô số cuộc tranh cãi, kết quả cuối cùng vẫn là dắt tay nhau. Tuy lần này, đã qua một thời gian dài nhưng anh vẫn chắc chắn rằng cô sẽ quay lại.
Cách có vài tháng, gặp lại Tiểu Quân. Cô vẫn đi cùng người đàn ông đó. Thái độ của hai người rất thân mật. Lại còn có cả người già xuất hiện. Trông họ giống như một gia đình vậy.
Điều bất ngờ này khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Người đi lại như mắc cửi, tiếng ốn ào không dứt nhưng anh chỉ cảm thấy lòng mình thật buồn, lồng ngực khó chịu. Người đàn ông kia gật đầu với anh như thể muốn nói lời tạm biệt. Cử chỉ đó mấy tháng nay luôn khiến cho anh cực kỳ căm hận. Lúc này, cử chí đó lại lặp lại. Anh muốn cười, ít nhất cũng thể hiện rằng mình khinh bỉ người đàn ông đó nhưng mép cứ cứng đờ, chỉ có lông mày chau lại mà thôi.
Khởi Trung chẳng thèm để ý đến anh. Lúc nãy, Tiểu Quân vội vã chạy đến, suýt nữa thì ngã, bộ dạng thật đáng thương. Anh đứng cách cô không xa nên nhìn thấy rất rõ. Mặc kệ những chuyện khác, anh lo lắng hỏi cô:
-Tiểu Quân, em làm sao vậy? có chuyện gì xảy ra ư?
Thái độ của anh khiến cho Tiểu Quân thấy yên lòng. Cô mở miệng định trả lời, mắt không thể rời khỏi hai người bên cạnh. Khởi Trung giới thiệu:
-Đây là bố mẹ anh. Bố mẹ, đây là Tiểu Quân.
Ông bà Trần đã định thần lại, họ đồng thanh đáp “ờ” một tiếng. Tiểu Quân đỏ mặt vội giải thích:
-Bác trai, bác gái, cháu xin lỗi. Hôm nay,cuộc họp của công ty cháu kết thúc muộn quá nên cháu không kịp đến đón hai bác. Kia là…kia là… - Cô liếc nhìn Chí Hào vẫn đứng nguyên tại chỗ, hít một hơi rồi nói tiếp. – Là một người bạn của cháu. Chúng cháu tình cờ gặp nhau ở đây ạ.
Một người bạn ư?
Những từ này vang bên tai Chí Hào khiến cho anh bỗng nhiên cảm thấy ngạt thở, còn ông bà TRần nghe Tiểu Quân giới thiệu xong đều quay đầu nhìn về phía đó. Khởi Trung và Hà Tiểu Quân đứng bên cạnh họ, bốn người cao thấp khác nhau, mặt mũi cũng khác nhau nhưng không biết tại sao lại khiến cho người ta có cảm giác giống như một bức tranh hoàn chỉnh, tất cả đều hài hòa.
Sân bay, người đông nhộn nhịp, Chí Hào từ từ hít một hơi. Cuối cùng, anh cũng ép bản thân nở một nụ cười và gật đầu với họ rồi quay người bước đi.
Khởi Trung đưa Tiểu Quân về nhà trước. Lúc tạm biệt, Tiểu Quân vô cùng ngại vì hôm nay đã đến muộn và cô lại xin lỗi họ một lần nữa. Bố mẹ Khởi Trung rất khách sáo, xua tay nói là không có gì. Muộn như vậy rồi mà cô vẫn còn phải chạy đến sân bay đón họ, họ còn nói nếu có thời gian thì mọi người đã cùng nhau đi ăn một bữa nhưng tiếc là hôm nay muộn quá rồi nên để lần khác vậy.
Thực ra trên đường đi, bố mẹ Khởi Trung vô cùng khách sáo với cô, khách sáo đến mức khiến cho Tiểu Quân thấy lúng túng. Mãi mới về đến nhà, Tiểu Quân sắp toát cả mồ hôi rồi.
Khởi Trung xuống xe. Trên đường đi, anh không nói nhiều. Lúc này, anh cũng chỉ dặn cô đi nghỉ sớm một chút. Nói xong, liền quay người bước đi.
Hôm đó đúng là một ngày thật sự hỗn loạn của cô. Khó khăn lắm, cô mới đợi được đến lúc dự án của công ty Khởi Hoa kết thúc. Tiếp theo, lại nhận được lời mời bất ngờ đến làm việc tại công ty Khởi Hoa của Ngô Tuệ. Cũng vì vậy mà cô đã để lỡ mất thời khắc đón bố mẹ chồng tương lai ở sân bay. Cuối cùng, điều khó tin nhất là cô đã gặp Chí Hào, lại còn trước mặt Khởi Trung và bố mẹ anh nữa chứ.
Cô vốn có rất nhiều điều muốn nói. Trước khi giải thích tình huống tồi tệ đó, cô còn muốn chia sẻ niềm vui vì những nỗ lực trong công việc cuối cùng cũng được đền đáp nhưng anh lại quay đi như vậy, cô bỗng quên hết mọi thứ, tự nhiên giơ tay ra nắm lấy vạt áo anh.
Cử chỉ của cô rất nhỏ nhưng anh lập tức dừng lại, quay đầu nhìn. Đêm đã khuya. Thường ngày, Tiểu Quân không trang điểm đi làm, bận rộn cả một ngày nên trông có vẻ hơi tiều tụy. Anh liếc nhìn ma thấy mềm lòng, muốn thở dài nhưng lại không thành tiếng. Anh chỉ nói:
-Được rồi. Có chuyện gì, tối nay chúng ta nói chuyện trên điện thoại nhé.
Khi lên nhà, Tiểu Quân cảm thấy mình thật kỳ lạ. Rõ ràng là cô không làm sai điều gì, cũng không sợ Khởi Trung hiểu lầm. cuối cùng lại làm cho mình giống như có lỗi vậy, có oan ức không chứ?
Tuy nói như vậy nhưng tối hôm đó, Tiểu Quân không tài nào chợp mắt được. thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh gối. Tiểu Quân chưa bao giờ mong đợi điện thoại của Khởi Trung như vậy. Hôm nay, mọi thứ đều bất thường. Bản thân cô cũng không thể nào giải thích được. Cuối cùng, tâm trạng rối bời, cô chui đầu vào trong chăn và không nhìn rõ gì nữa.
Khởi Trung không hề quên lời mình


Insane