Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
dậy, cô vẫn chui đầu vào chăn đến nỗi suýt nữa thì ngạt thở.
Hàng ngày, chuông điện thoại báo thức ở điện thoại đều đổ vào một giờ nhất định. Cô lật đật giơ tay chộp lấy điện thoại rồi mò mẫm ấn nút dừng, sau đó mới mở mắt liếc nhìn màn hình.
Trên màn hình trống không, không có một cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào cả. Thật là cô đơn!
Cô thức dậy, mặc quần áo, đánh răng rửa mặt. Mẹ đã chuẩn bị bữa sáng. Sữa đậu nành cũng đặt sẵn trên bàn. Vẫn còn sớm, cô ngồi xuống ăn. Mẹ đang nói chuyện điện thoại trong phòng. Mới sáng sớm ngày ra mà mẹ đã nói chuyện với ai mà sôi nổi thế không biết. Có lẽ là bà không muốn ra.
Tiểu Quân muốn nói chuyện công việc với bố mẹ mình nhưng bố không có nhà, mẹ cũng không rỗi. Một bữa sáng trôi qua nhưng cô không có chút cơ hội nào. Cô nghĩ thôi vậy, tối về nói cũng chưa muộn nên xách túi ra cửa đi làm. Vừa bước đến cửa thì đúng lúc bố đi tập thể dục buổi sáng về. Khi bước vào nhà, ông liếc nhìn con gái vào gọi.
Tiểu Quân đã ra ngoài nhưng phía sau vọng đến tiếng bố cô hơi kỳ quặc:
-Tiểu Quân ơi là Tiểu Quân! – Cô đứng trên cầu thang ngoái đầu lại, mặt vẫn mơ màng. Bố cô lại bước ra, chạy xuống mấy bậc cầu thang chỉ xuống dưới chân cô.
-Tiểu Quân, con đi cả dép lê đi làm à?
Tiểu Quân nhìn theo hướng tay bố chỉ. Đúng là cô đang đi đôi dép lê nhựa màu xanh. Mười đầu ngón chân vẫn còn lộ ra ngoài, vô cùng mát mẻ.
Cô sao thế này?
Lên nhà thay giày rồi lại đi làm. Khi Tiểu Quân đến công ty thì vừa đúng giờ. Sáng sớm nay có buổi họp thường kỳ, trong lòng đang có chuyện nên cô nghe mà chẳng để tâm chút nào. Những lời Ngô Tuệ nói cứ cuộn bên tai. Tay cứ nắm chặt chiếc điện thoại mãi không đặt xuống.
Mãi mới đến trưa, Khâu Tĩnh đã nhận ra sự bất thường của Tiểu Quân nên bước đến vỗ vai cô:
-Tiểu Quân, hôm nay cậu làm sao thế? Cả buổi sáng cứ đờ người ra chẳng nói câu nào, mặt thì như người mất ngủ vậy. Tối qua, cậu làm gì thế? Đi ăn trộm à?
Tối qua ư? Tối qua, cô đã gặp rắc rối ở sân bay. Cô làm gì có thời gian mà ăn trộm chứ? Nhưng không thể để lộ chuyện riêng tư của mình trước mặt đồng nghiệp, Tiểu Quân đành ngẩng đầu lên mỉm cười.
-Làm gì có chuyện đó? Tối qua, tớ đi xem phim Hàn Quốc nên hơi thiếu ngủ. – Tình tiết tối qua có phần giống phim Hàn Quốc. Cô nói như vậy cũng không thể coi là nói dối.
-Phim Hàn Quốc ư? Gần đây có bộ phim Hàn Quốc nào mới thế? Sao tớ không biết vậy? – Khâu Tĩnh thích nhất là xem phim Hàn Quốc và Nhật Bản. Cô ấy thuộc lòng những cái tên khó phát âm của các nhân vật. Vừa nghe nhắc đến là đã thấy hứng thú nên sốt sắng hỏi Tiểu Quân.
Phim gì ư? Làm sao mà cô biết được? Tiểu Quân ngây ra đành buột miệng trả lời:
-Nàng Đê Chang Kưm
-Bây giờ cậu mới xem bộ phim đó ư? – Khâu Tĩnh lộ vẻ thất vọng.
Không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào, Tiểu Quân nhìn quanh, giả vờ kinh ngạc:
-Ôi trời! Muộn rồi. Chúng ta đi ăn cơm thôi.
-Ừ. – Khâu Tĩnh gật đầu. Cô ấy vừa đi bên cô vừa lẩm bẩm:
-Cậu xem phim gì chẳng xem lại đi xem bộ phim cũ rích ấy. Tớ chẳng thèm nói với cậu nữa.
Hai người vẫn chưa đi xuống tầng dưới thì điện thoại của Tiểu Quân đổ chuông. Cô vẫn luôn đút tay vào túi nắm lấy điện thoại. Điện thoại vừa rung và đổ chuông thì lập tức lấy ra ngay.
Trong điện thoại vang lên tiếng Khởi Trung. Cũng giống như những lần trước gọi điện cho cô, anh hỏi:
-Tiểu Quân, em đang làm gì đấy?
Giọng anh rất tự nhiên như không có chuyện gì khiến cô nghe mà càng thêm buồn. Cô đã mất ngủ cả đêm để đợi điện thoại của anh. Sáng nay cũng chẳng có gì khá hơn. Vậy mà, anh lại thản nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra.
-Ăn cơm. – Giờ này không ăn cơm thì còn làm gì nữa. Em đâu có đợi điện thoại. Anh đã thản nhiên như vậy thì cô cũng dùng giọng bất cần nhất để trả lời anh, để cho anh thấy rằng cô chẳng hề bận tâm về những chuyện xảy ra với mình nhưng nghĩ đến những chuyện tối qua, cuối cùng cô không kìm nén được nỗi oán trách.
Khâu Tĩnh đứng bên cạnh sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô ấy thấy Tiểu Quân nói với giọng như vậy, oán trách nhưng lại kiêu kỳ. Khi nói chuyện, cô giống như hoàn toàn quên mất bên cạnh mình còn có người khác. Cả con người cô hoàn toàn thay đổi.
Khởi Trung nghe xong, dừng lại một lát. Phía sau anh có tiếng ồn, Tiểu Quân nghe mà thấy rất lạ. Cô hỏi anh:
-Anh đang ở đâu thế? ồn ào quá!
Anh trả lời có vẻ hơi khó chịu:
-Bọn em đi ăn cơm sớm thế ư? Đã ăn rồi sao? Anh vừa mới xuống tày điện ngầm.
Cô nghe mà không hiểu liền hỏi lại:
-Anh không đi làm, buổi trưa còn đi tàu điện ngầm làm gì?
-Đến tìm em.
-Tìm em ư? – Tiểu Quân sững người. Khâu Tĩnh đứng bên cạnh nghe rõ tất cả, cô ấy giậm chân.
-Tiểu Thư à, người ta đến rủ cậu đi ăn cơm. Cậu chậm hiểu quá đấy!
-Anh nhìn thấy em rồi. Em đừng đi nhé. Anh đến ngay đây. – Anh lại nói rồi gác máy.
Nhìn thấy cô rồi ư? Tiểu Quân nhìn xung quanh thì quả nhiên thấy Khởi Trung đang từ xa bước đến. Khâu Tĩnh đứng bên cạnh hít một hơi thật sâu.
-Tiểu Quân, cậu giấu giỏi thật đấy! Hai người yêu nhau từ khi nào thế?
Tiểu Quân