Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

tạp. Anh chỉ đơn giản gọi tên cô:
-Tiểu Quân!
Mới có một đêm không nghe thấy giọng anh mà cô có cảm giác như hai người đã xa nhau lâu lắm rồi. Lòng cô vẫn nghĩ đến những điều Ngô Tuệ vừa mới nói. Không thể nghĩ đến chuyện khác, cô nắm chặt điện thoại kể khổ với anh:
-Khởi Trung, anh biết không? Công ty cử em đi công tác Hồng Kông. Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên em nhận chức mà. Thật là quá đột ngột!
Anh nghe xong im lặng. Trong điện thoại chỉ có tiếng ồn ào của sân bay ở phía sau. Tiểu Quân sợ anh không nghe thấy nên cô lại “Alô!” rồi hỏi:
-Anh Khởi Trung!
-Ừ! Anh đang nghe. – Anh dừng một lúc rồi mới nói. Giọng anh rất nhỏ. – Anh vừa đến Thâm Quyến. Dự án ở đây có vấn đề. Chắc phải hai ngày nữa anh mới có thể quay về Thượng Hải. Bao giờ thì em đi công tác? Em sẽ đi bao lâu?
Cô đứng ở hành lang. Có người đi đến, khi đi qua, họ đã vô tình nhìn cô. Nghĩ đến việc ngày đầu tiên đi làm mà cô đã chạy ra ngoài hành lang kể khổ với bạn trai nên cô có chút bối rối. Không chú ý đến sự im lặng rất lâu của Khởi Trung, cô chỉ nói:
-Em vừa đến phòng Nhân Sự làm một vài thủ tục. Thời gian vẫn chưa quyết định nhưng hình như là rất gấp. Nếu đi thì cũng phải mất vài ngày. Em đang rất bận, tối về em nói chuyện với anh sau nhé.
Anh hít một hơi thật sâu như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra mà chỉ đáp lại một từ:
-Ừ.
Tiểu Quân định gập điện thoại lại thì bỗng nhớ đến điều gì đó. Cô nói thêm:
-Khởi Trung, anh giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng để mình vất vả quá đấy. – Nhưng đầu bên kia đã gác máy và bên tai cô chỉ còn lại tiếng “tút tút” đơn điệu.
Cô nhẫn nại nhìn chiếc điện thoại di động mà trong lòng không kìm được nỗi oán trách.
Anh lại còn vội hơn cả cô nữa chứ. Thật đúng là…
Tối đến Tiểu Quân gọi điện cho Khởi Trung. Cũng đã rất khuya rồi. Đầu bên kia cô còn nghe thấy tiếng “lạch cà lạch cạch” gõ bàn phím. Rõ ràng là anh vẫn đang làm việc. Trong lòng Tiểu Quân có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng bên phía Khởi Trung chốc chốc lại có người nói xen vào, hỏi anh toàn những câu chuyên môn. Cô nghe mà chẳng hiểu gì và chỉ biết là anh đang rất bận.
Với tình hình này, đương nhiên là cô không thể nói gì nhiều. Tiểu Quân thở dài, cô chủ động gác máy.
Cường độ làm việc ở công ty Khởi Hoa rất cao. Ngày hôm sau, lịch trình của Tiểu Quân đã được quyết định. Cô thư ký gọi điện báo cô phải ra sân bay gấp. Vậy là cô không kịp đợi Khởi Trung quay về Thượng Hải rồi.
Chuyến bay cất cánh từ sân bay quốc tế phố Đông lúc chín rưỡi sáng. Nhà cô cách nơi đó khá xa, đến nơi cũng phải mất ít nhất hai tiếng đồng hồ. Đây cũng không phải là lần đầu tiên cô đi công tác nên gác máy xong, cô vội vùng dậy thu dọn hành lý cực kỳ gọn gàng.
Khi cô kéo va li hành lý chuẩn bị ra khỏi nhà thì mẹ cô vừa đi mua đồ ăn sáng về. Nhìn thấy con gái vội vàng đi như vậy, bà không nén được thở dài:
-Mẹ bảo con sớm tim lấy một người tử tế mà lấy thì con không chịu. Giờ làm việc ở đâu mà chẳng phải bán sức lao động cho họ, đến một ngày nghỉ cũng không có.
Tiểu Quân cười:
-Con thấy vui mà. Cần phải kiếm tiền gấp ạ.
Bà Hà tức giận chẳng thèm nhìn mặt con gái. Tiểu Quân bước được nửa người ra khỏi cửa rồi thì quay lại ôm vai mẹ mình và nói:
-Mẹ, con biết mẹ rất lo cho con. Mẹ yên tâm. Dù con không lấy được người giàu có thì con cũng sẽ sống hạnh phúc.
Bà Hà đã quen với bộ mặt đâm lê của con gái, bỗng nhiên Tiểu Quân lại thì thầm bên tai bà những lời nhẹ nhàng như vậy khiến bà rất khó thích ứng. Trong chớp nhoáng, bà đờ người ra đến tận khi bóng dáng con gái khuất hẳn ngoài cửa thì mới dịnh thần lại.
Ông Hà vừa ngủ dậy. Đẩy cửa phòng ra, thấy vợ mình thẫn thờ như vậy khiến ông cảm thấy rất lạ. Ông bước lại hỏi:
-Con gái đi rồi hả bà?
-Vừa đi. – Cuối cùng bà Hà cũng định thần lại. Bà nhìn chồng giọng buồn bã.
-Bà sao thế? Nó lại nói gì với bà à? – Thấy tâm trạng vợ mình bất thường, ông lại cho rằng sáng sớm ngày ra Tiểu Quân lại gây chuyện với mẹ nên ông bắt đầu cảm thấy tự trách mình vì đã không kịp dậy sớm.
-Không nói gì.
-Ồ! – Ông Hà thở phào nhẹ nhõm. Ông đặt tay lên vai vợ mình rồi nói. – Theo tôi, chuyện con gái và Khởi Trung chúng ta đừng đưa ra nhiều điều kiện như thế. Con cái có cuộc sống của con cái. Nhà cũng tốt, xe cũng tốt. Hãy để sau này, chúng từ từ làm ra. Bà thấy thế nào?
Bà Hà hít một hơi thật sâu. Ông Hà đã chuẩn bị tinh thần nghe vợ thuyết giảng cả một bài luận dài nên im lặng chờ đợi, thật không ngờ vợ lại nói một câu hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chuyện đó.
-Chúng ta đi ăn sáng thôi. Tôi đã dọn đồ lên bàn rồi.
Sau khi ngồi xuống bàn, ông Hà còn muốn nói gì đó nhưng chưa kịp mở miệng thì đã có một chiếc quẩy đưa đến trước mặt rồi nhét thẳng vào miệng ông. Ông Hà ngậm chiếc quẩy lúng búng trong miệng. Cuối cùng bà Hà không kìm được ngắt lời.
-Tôi biết rồi. Ông ăn sáng đi. Những điều kiện tôi đưa ra, người ta có thể thực hiện được bao nhiêu thì thực hiện. Nó lớn như vậy rồi, phải tự mình quyết định chứ. Chẳng lẽ nó muốn lấy chồng, tôi lại trói


Duck hunt