Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1489 lượt.
au. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dựa vào người đàn ông này để sự nghiệp của mình thuận buồm xuôi gió. Nếu muốn làm vậy thì cô đã làm từ lâu rồi. Bao nhiêu năm nay, cô luôn kiên trì quan điểm này để chứng minh cô khác với những người khác.
Nhưng bây giờ, tất cả đều bị anh hủy hoại rồi.
Thực ra đây không phải là lần đầu tiên. Cô nên lường trước tất cả mới đúng. Hai năm trước, Chí Hào đã dùng cách này để làm cô quay lại. Lúc đó, cô hận bản thân vì đã hồi tâm chuyển ý vì một cái bong bóng hư ảo. Hai năm rồi, anh lại lặp lại lần nữa. Anh nghĩ cô là ai chứ? Vật nuôi của anh sao? Gọi đến là đến, bảo đi là đi sao?
Đã đến ngày hôm nay, nếu còn quay đầu lại thì cô còn không bằng cả con vật nuôi.
Trong lòng cô rất buồn. Không muốn thấy Chí Hào thêm nữa, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ vờ như không có sự tồn tại của anh.
Thật đáng buồn cười! Người ngồi bên cạnh là người đàn ông cô đã từng yêu nhất. Cô đã cố gắng làm mọi thứ chỉ là để được ngồi bên anh cả đời. Nhưng bây giờ, cô lại cảm thấy người bên cạnh mình xa lạ đến vậy. Xa lạ đến mức không thể nào chịu nổi mùi hương trên cơ thể anh.
Máy bay lao trên đường băng rồi tăng tốc bay lên trên mây. Biển mây trắng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô tiếp viên hàng không mỉm cười mang đồ uống đến. Tiểu Quân vẫn im lặng. Tay cô mân mê chiếc điện thoại đã bị khóa. Cô chỉ cảm thấy mình chưa bao giờ giống thế này và chỉ muốn nghe giọng nói của Khởi Trung.
Khởi Trung, đúng vậy, chỉ cần nghĩ đến anh là lòng cô dần dần bình tĩnh lại. Có gì đáng sợ chứ? Cô đã có cuộc sống mới, người bạn đời mới. Cô đã có Khởi Trung. Anh là người đàn ông của cô. Dù xảy ra chuyện gì thì anh cũng đều ở đó.
Nghĩ vậy tâm trạng của Tiểu Quân đã khá hơn một chút. Chí Hào không vội vàng ôn lại chuyện cũ với cô. Trên đường đi, anh đều xem tài liệu và thi thoảng lại hỏi han đôi điều. Tiểu Quân chỉ trả lời ngắn gọn và không nói thêm gì. Anh cũng không thấy phiền mà tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
Sau khi xuống máy bay thì đúng là có lái xe đang đợi họ. Gia tộc họ Phùng của Chí Hào rất lớn. Họ làm ăn ở khắp nơi trên thế giới và Hồng Kông cũng không phải là ngoại lệ. Chiếc xe đến đón họ là một chiếc xe cực kỳ sang trọng. Tiểu Quân chỉ liếc nhìn rồi giơ tay gọi một chiếc taxi.
Trên đường đi, cô lại gọi điện cho Khởi Trung nhưng tiếc là vẫn không có người nghe máy. Buổi chiều có cuộc họp nên cô xếp hành lý vào phòng khách sạn rồi xuống quầy gọi một suất cơm. Cô muốn nhanh chóng giải quyết xong mọi việc để đến trụ sở chính.
Sáng sớm, cô thư ký đã gửi lịch trình cho cô. Tất cả đều được sắp xếp, chỉ là không có xe đến sân bay đón cô thôi. Ban đầu cô còn thấy hơi kỳ lạ nhưng giờ thì đã hiểu.
Không sao. Cô đến đây để làm việc. Cho dù người khác có nghĩ thế nào thì cô sẽ dùng cách riêng của mình để chứng minh điều này.
Khi ăn cơm, cô luôn nghĩ mấy ngày tiếp theo mình sẽ phải ứng phó thế nào? Trước mặt bỗng có bóng đen, có người bước đến che mất ánh mặt trời rồi ngồi xuống trước mặt cô.
Người ngồi xuống trước mặt cô là Chí Hào. Anh ta đã thay quần áo, tinh thần sảng khoái, nhìn Tiểu Quân mỉm cười.
Tiểu Quân thở dài, nhìn xung quanh rồi nói:
-Jason, anh hẹn ai ở đây sao?
-Không. – Anh trả lời rất nhanh.
-Vậy anh đến đây làm gì? Lái xe không đưa anh về trụ sở chính của công ty Khởi Hoa sao?
Anh giờ tay gọi phục vụ rồi nhún vai:
-Buổi chiều mới họp. Anh còn phải đi ăn cơm trước đã.
-Ở đây sao? – Cô cũng biết rõ mà vẫn cố ý hỏi nhưng hành động của Chí Hào đúng là đã làm cho cô khó mà chấp nhận nổi. Tiểu Quân không thể không hỏi.
-Nhà hàng ở đây không hạn chế số khách hàng. Hơn nữa, anh là khách của khách sạn này. Chẳng lẽ anh không thể xuống đây ăn cơm sao? Tiểu Quân, chúng ta đều đến đây làm việc. Ăn một bữa cơm cùng nhau cũng không có gì là lạ cả.
-Vì công việc ư? Anh chắc chứ?
Anh tiếp tục mỉm cười:
-Vì cả việc tư nữa. Ba năm rồi. Tiểu Quân, em thật sự muốn nhanh chóng cắt đứt mọi liên hệ giữa chúng ta sao?
Quả nhiên là vậy… Tiểu Quân hít một hơi thật sâu rồi đặt đũa xuống. Cô nhìn anh nói:
-Jason, tôi nghĩ rằng chúng ta đã nói rất rõ ràng rồi chứ.
Anh nhìn cô, nụ cười trên môi nhạt dần rồi biến mất.
-Tiểu Quân, nếu em muốn cho anh hiểu anh thật sự cần gì thì em đã thành công rồi.
-Ồ! – Tiểu Quân cười lạnh lùng.
-Anh nói thật đấy. – Anh chau mày. – Nếu em muốn thì anh có thể hứa với em, sau này em có thể gặp anh bất cứ lúc nào.
-Xin lỗi. Tôi không quan tâm lắm đến chuyện đó. Tôi phải đi trước đây.
-Em đi đâu.
-Tôi đi rửa tay. Anh cũng định ở bên tôi bất cứ khi nào sao? – Tiểu Quân đứng dậy, buông lời nói có chút châm chọc.
Chí Hào ngồi đó nhìn bóng cô khuất dần mà chau mày. Bên tai anh vang lên tiếng chuông điện thoại, giai điệu du dương của bản tình ca Hiroshima. Là chiếc điện thoại di động Tiểu Quân để trên bàn.
Anh giơ tay cầm điện thoại lên nghe một cách thản nhiên như đó là điện thoại của mình vậy
Đầu bên kia vang lên giọng nói mà anh đã lường trước. Đó là Khởi Trung, anh gọi tên của Tiểu Quân bằng một giọng cực kỳ