Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
rồi lại thôi. Mãi mới đợi được đến sáng. Vừa ngủ dậy là anh chộp lấy điện thoại ra ban công gọi điện cho cô. Chuông điện thoại đổ rất lâu mà không có người nghe. Đợi mãi, cuối cùng cô đã ấn nút tắt.
Không biết cô đang làm gì nữa. Khởi Trung nhìn chiếc điện thoại nghi ngờ.
Tiểu Quân ấn tắt điện thoại. Ngô Tuệ đã lên tiếng khiến Tiểu Quân đành phải bước ra khỏi buồng vệ sinh, trên tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại đáng ghét này.
-Cô Ngô. – Không biết mình nên nói gì nên cô miễn cưỡng nở một nụ cười. Không cần soi gương cũng biết nụ cười đó hết sức giả tạo. Tiểu Quân thầm thở dài.
-Cô ở đây ư? – Ngô Tuệ mỉm cười. Nhìn vẻ giả tạo của cô, cô ta lại hỏi. – Hôm nay cô bay hả? cô đến công ty lúc nào thế?
-Ồ, tôi đến lấy tài liệu. – Tiểu Quân đáp. – Trên đường ra sân bay, tôi nhớ ra cần phải đem theo chút tài liệu nên đã ghé qua công ty để lấy.
Ngô Tuệ gật đầu:
-Vậy cô đã lấy được chưa?
Ánh mắt cô ta như nhìn thấu tất cả. Tiểu Quân thật sự có chút hoang mang, cô lúng túng trả lời:
-Tôi lấy được rồi. À, chưa ạ…
Đang nói thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên, vẫn là số điện thoại của Khởi Trung. Ngô Tuệ gật đầu mỉm cười:
-Vậy tôi vào văn phòng trước nhé. – nói xong, cô ta quay đi bỏ lại Tiểu Quân đứng trong nhà vệ sinh.
Cuối cùng, cô cũng nghe điện thoại. Khởi Trung đang định nói thì đầu bên kia, giọng Tiểu Quân đã phiền não ngắt lời anh ngay:
-Khởi Trung. Em đang rất bận.
Thật không ngờ câu đầu tiên cô nói lại như vậy. Những điều Khởi Trung định nói đều ứ lại trong họng.
Khởi Trung im lặng. Đầu bên này, Tiểu Quân vừa nói xong câu đó liền cảm thấy mình đã sai nhưng nghĩ đến việc Ngô Tuệ đang đợi mình ở văn phòng, cô lại lo lắng vừa đi vừa giải thích:
-Khởi Trung, em xin lỗi. Em đang ở công ty. Em phải ra sân bay ngay bây giờ. Em đang rất vội. Lát nữa, em gọi điện lại cho anh nhé.
Đầu bên kia, anh chỉ đáp mỗi từ:
-Ừ.
Không nói nhiều, Tiểu Quân vội vàng gác điện thoại đi vào văn phòng. Đèn đã bật, ánh sáng chiếu lên bàn làm việc. Cô mở tủ ra lấy tài liệu. Phía sau cô vang lên giọng nói của Ngô Tuệ, vẫn hết sức nhẹ nhàng:
-Tiểu Quân, cô vào phòng tôi một lát.
Tiểu Quân nghe xong câu này, thầm thở dài trong lòng. Vai cô chùng xuống nghe lệnh
CHUYỆN LỚN CẢ ĐỜI CỦA AI VÀ AI
Trước khi Tiểu Quân bước vào phòng Ngô Tuệ, cô nhẹ nhàng gõ cửa. Giọng Ngô Tuệ vang lên:
-Mời vào.
Phòng làm việc của Ngô Tuệ bày biện cực kỳ ngăn nắp. Căn phòng toàn là một màu vàng nhạt nhưng chiếc bàn và chiếc ghế màu đen lại hoàn toàn tương phản nên khiến cho mọi người vừa bước vào đã có ấn tượng hết sức sâu sắc.
-Mấy giờ máy bay cất cánh thế? – Ngô Tuệ nói trước. Thấy Tiểu Quân ôm tài liệu trong tay, cô ta nói. – Cô vất vả quá!
-Thực ra tất cả đều giống nhau, rồi sau này cô sẽ biết.
Lái xe của công ty đưa Tiểu Quân đến sân bay. Chiếc xe công vụ khá rộng nhưng Tiểu Quân chẳng hề cảm thấy vui chút nào. Cô luôn chau mày suốt cả đường đi.
Những điều Ngô Tuệ nói khiến cô cực kỳ khó hiểu. Bắt gặp Ngô Tuệ và Đỗ Khải Văn tư tình đúng là một chuyện đen đủi nhưng cô đã nói với Ngô tuệ là cô chưa hề thấy gì. Cô cũng không đem chuyện này truyền ra ngoài. Chắc chắn Ngô Tuệ có thể hiểu điều này.
Chuyện tư tình của Ngô Tuệ và Đỗ Khải Văn thì có liên quan gì đến cô chứ? Cô đến để làm việc, chứ không đến để đưa chuyện. Hơn nữa, Ngô tuệ có năng lực thật sự. Cô không cho rằng một người phụ nữ dựa vào đàn ông mà lại có thể ngồi yên vị ở chức vụ quan trọng như vậy trong một công ty lớn. Trừ khi công ty này không muốn làm ăn nữa.
Hơn nữa, qua cách nghĩ của Ngô Tuệ thì cô ta cũng chẳng mảy may để tâm đến chuyện người khác nghĩ gì về mối quan hệ giữa cô ta và Đỗ Khải Văn. Tiểu Quân vừa mới đến công ty đã gặp phải chuyện kỳ lạ. nếu là một kẻ lắm lời thì có khi ngay sáng hôm đó bí mật của công ty đã được tiết lộ.
Nếu là như vậy thì câu nói cuối cùng của Ngô Tuệ là ý gì?
Thực ra tất cả đều giống nhau, rồi sau này cô sẽ biết.
Biết gì chứ? Giống ai cơ? Tiểu Quân càng nghĩ càng chẳng hiểu gì cả. cô nhớ ra là phải gọi điện cho Khởi Trung nhưng cô gọi đi mà đầu bên kia không có người nghe. Không biết rốt cuộc anh đang làm gì nữa? xe đã đến sân bay. Cô dừng nghĩ ngợi lung tung và cảm ơn anh lái xe rồi kéo hành lý xuống, bước thẳng vào trong.
Khi lên máy bay, Tiểu Quân vẫn chưa gọi điện cho Khởi Trung và không hiểu vấn đề mà mình đang đối mặt.
Cô tiếp viên hàng không trong bộ đồ truyền thống nở nụ cười khả ái. Tiểu chuẩn đi công tác của công ty Khởi Hoa rất sang. Tuy là người mới nhưng cô cũng vẫn được đặt vé ở khoang hạng nhất. Cô vừa ngồi xuống thì cô tiếp viên đã bước đến hỏi cô muốn uống gì?
Tiểu Quân mỉm cười đáp lại. Cô đang định mở miệng nói thì có người ngồi xuống bên cạnh. Từ người đó tỏa mùi nước hoa quen thuộc.
Là Chí Hào. Tiểu Quân bàng hoàng.
Anh quay lại nhìn cô mỉm cười giống như mỗi lần họ gặp nhau trước đây và nhẹ nhàng gọi:
-Tiểu Quân!
Cô kinh ngạc mở tròn đôi mắt. Bỗng nhiên