Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

cô có cảm giác ánh sáng trắng lóe lên trước mắt. Những thứ đó cứ quay cuồng trong đầu cô và trong nháy mắt đã hiện lên câu trả lời
Không phải Khởi Trung cố ý không nghe điện thoại. Thực sự là lúc đó anh đang bận. Sáng sớm, sau khi Tiểu Quân vội vàng kết thúc cuộc điện thoại. Anh buồn bã đi đánh răng rửa mặt. Xe của công ty khách hàng đã đợi ở dưới nhà nên anh hết sức vội vã. Anh còn không kịp xuống quầy ngồi ăn sáng mà phải vừa đi vừa ăn.
Đến công ty khách hàng, anh mới phát hiện ra mình quên mang theo điện thoại di động. Chắc là sau khi nói chuyện với Tiểu Quân, anh đã tiện tay để nó ở đâu đó. Thái Quân cũng đi cùng anh. Thấy anh tìm đồ, cậu ta hỏi:
-Sao vậy? trưởng nhóm, anh mất ví à?
Từ sau khi mua nhà trả góp, Thái Quân luôn nghĩ đến tiền. Nói chuyện với ai cũng không thiếu được chữ “tiền”. Khởi Trung nghe xong mỉm cười lắc đầu:
-Không. Hình như tôi để quên điện thoại ở khách sạn.
-Anh muốn gọi điện ư? Anh dùng điện thoại của em này. – Thái Quân đưa điện thoại ra rồi cười khì khì. – Anh muốn gọi điện cho Tiểu Quân à? Anh nhớ cô ấy lắm phải không? Em đi hai hôm mà Mỹ Mỹ làm cho điện thoại của em sắp nổ tung rồi.
-Không sao. Tối về tôi gọi điện cho cô ấy. – Khởi Trung không mượn điện thoại của cậu ta mà quay sang màn hình máy tính.
Lần này, anh đưa người đến Thâm Quyến ứng cứu. Toàn bộ phần mềm hệ thống vận hành của công ty họ đều gặp sự cố nên bên khách hàng gặp tổn thất rất lớn. Anh và các đồng nghiệp vừa xuống máy bay là rơi ngay vào vòng vây oán hận. Sau khi vội vàng đến công ty khách hàng, anh mới phát hiện ra nguyên nhân thật sự là do nhân viên IT của công ty khách hàng. Họ không được phép sử dụng hệ thống phần mềm này song song với một hệ thống khác. Khi hai hệ thống cùng chạy song song sẽ xảy ra xung đột và cuối cùng là làm sập toàn bộ hệ thống.
Tuy đã làm rõ vấn đề nhưng hệ thống phần mềm là do bên anh cung cấp. Dù không phải trách nhiệm của bên anh nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Kết quả, mấy người vẫn phải ở lại và bắt đầu bận rộn với công việc ứng cứu khẩn cấp.
Tuy không có thời gian để nghỉ ngơi nhưng sau bữa trưa, nhìn đồng hồ ước chừng máy bay Tiểu Quân đã hạ cánh, anh liền gọi điện cho cô.
Anh dùng điện thoại của công ty khách hàng. Ban đầu anh cũng thấy hơi ngại nhưng họ cực kỳ khách sáo, suýt nữa thì mang điện thoại đưa đến tận nơi cho anh.
Điện thoại đổ hồi chuông ngắn, anh lặng lẽ chờ đợi. Điện thoại đổ mấy hồi chuông mới có người nghe. Anh gọi tên cô:
-Tiểu Quân! – Nhưng người trả lời không phải là Tiểu Quân mà là giọng của một người đàn ông. Người đó chỉ “A lô” một tiếng.
Anh sợ mình gọi nhầm, đang định xin lỗi thì đầu bên kia nói tiếp:
-Anh tìm Tiểu Quân ư? Cô ấy vào nhà vệ sinh.
Anh nhớ giọng nói này. Người đó chính là Chí Hào.
Ngón tay Khởi Trung bấm chặt vào điện thoại, tim anh đập loạn lên.
Anh không trả lời đầu bên kia, chỉ im lặng gác máy. Tiếng gác máy nhẹ nhàng mà giống như quả đấm cực mạnh giáng vào anh, đánh vào nơi mềm yếu nhất khiến anh như muốn ngạt thở.
Đúng là Tiểu Quân vào nhà vệ sinh. Cô và Chí Hào cùng đi ăn một bữa ở nhà hàng, không phải là hẹn từ trước mà chỉ là tình cờ gặp nhau.
Ngày hôm nay, mọi chuyện chẳng suôn sẻ chút nào. Sáng sớm ngày ra thì bắt gặp Ngô Tuệ và Đỗ Khải Văn ở bên nhau, lên máy bay thì gặp bạn trai cũ. Mới bắt đầu cô còn nghĩ là không may, cô hi vọng tất cả chỉ là sự trùng hợp nhưng câu nói của Chí Hào đã làm tiêu tan ý nghĩ đó.
Anh nói:
-Anh đã bảo lái xe đến sân bay đón chúng ta. Lát nữa, chúng ta sẽ cùng đến trụ sở chính của công ty Khởi Hoa. Buổi họp diễn ra vào buổi chiều. Em thấy sắp xếp như vậy có được không?
Tiểu Quân nghe xong mà không nói được gì. Nghĩ hồi lâu, cô gọi anh là Jason. Cô nói:
-Tôi lên máy bay là vì công việc. Nếu tất cả là do cá nhân anh sắp xếp thì tôi từ chối.
Anh ta nhún vai mỉm cười:
-Em có thể gọi điện cho Đỗ Khải Văn hỏi về hợp đồng giữa công ty bên anh và công ty Khởi Hoa. Nếu không muốn làm việc với anh thì em có thể nói thẳng. Anh tin là Khải Văn cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cá nhân em.
Tiểu Quân nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của anh mà im lặng hồi lâu. Cuối cùng, cô cũng nở một nụ cười đáp lại:
-Anh Phùng, anh cứ yên tâm. Tôi sẽ làm tốt công việc của mình.
Thực ra trong lòng cô cực kỳ tức giận. Cô có cảm giác như mình bị rơi vào một vòng xoáy kỳ lạ. Hai ngày trước, cô còn cho rằng mình đã chia tay với người đàn ông này một cách êm đẹp. Thật không ngờ, lúc cô cho rằng cuộc sống và công việc của mình sẽ bắt đầu lại từ đầu như chưa từng xảy ra chuyện gì thì bỗng nhiên anh lại xuất hiện trước mặt cô và tuyên bố một cách thẳng thừng rằng anh vẫn chưa từ bỏ.
Cô không biết Chí Hào và Đỗ Khải Văn đã nói gì với nhau, cũng không biết gì nhiều về Ngô Tuệ. Cô chỉ đau đớn nhìn tất cả những gì mình đã cố gắng dùng năng lực của bản thân để có được đều bị người đàn ông này nhẹ nhàng nghiền nát ngay khi nó vẫn chưa bắt đầu.
Thực ra tất cả đều giống nhau thôi, rồi sau này cô sẽ biết.
Thực ra tất cả đều không giống nh


Old school Swatch Watches