Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1631 lượt.
. Mỹ Mỹ bảo tôi đến gặp bố mẹ cô ấy. Trong lòng tôi có chút ngần ngại. Không phải anh đã đến gặp bố mẹ Tiểu Quân rồi sao? Anh truyền lại cho tôi một chút kinh nghiệm đi.
Cậu ta không nhắc đến chuyện này còn tốt, chứ vừa nhắc đến bố mẹ Tiểu Quân là anh lại thấy phiền não. Anh chau mày không nói gì.
Tuy Thái Quân là người vô tâm vô tính nhưng lúc này, cậu ta bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu ta xoay người lại nhìn Khởi Trung và hỏi anh:
-Sao vậy? trưởng nhóm, anh và Tiểu Quân xảy ra chuyện gì ư? Không phải lúc trước, anh nói anh và cô ấy sắp lấy nhau sao?
Chuyện trưởng nhóm sắp kết hôn đã không còn là tin mới. Họ rất hiếm khi bỏ qua các hoạt động tập thể thế nên mọi người cũng ít nhiều đều đã gặp Tiểu Quân vài lần. Tiểu Quân xinh đẹp lại cá tính nên trong mắt mọi người nếu không là ngưỡng mộ thì chắc chắn cũng là ghen tị. Cậu ta quyết định cùng Mỹ Mỹ kết hôn cũng là chịu ảnh hưởng của họ.
Hai người đã nghĩ rất kỹ. Hai chuyện vui cùng đến thì vui lại càng vui. Thật không ngờ mình và Mỹ Mỹ suôn sẻ thuận lợi thì hình như trưởng nhóm lại có chuyện. Đặc biệt là hai ngày hôm nay, cậu ta không hề nghe thấy Khởi Trung gọi điện cho Tiểu Quân. Hôm nay, mới sáng sớm thức dậy, cậu ta còn thấy Khởi Trung một mình đứng ở ngoài ban công hút thuốc. Buổi chiều thì anh lại mang bộ dạng đầy tâm sự. Đến cả người ngoài như cậu ta cũng cảm thấy có vấn đề.
-Cô ấy đi công tác ở Hông Kông. – Khởi Trung không trả lời câu hỏi của Thái Quân. Thực ra là Anh không biết nên nói gì.
Tất cả những chuyện xảy ra trong hai ngày quá khiến anh không kịp trở tay. Sau khi hai gia đình chia tay một cách không vui vẻ, nửa đêm anh lái xe như bay đến nhà cô thì thấy cảnh cô và Chí Hào ôm nhau. Suốt một đêm mất ngủ, cuối cùng sau khi đã hạ quyết tâm thì lại không kịp gặp cô. Sáng sớm hôm sau, anh lại phải đến Thâm Quyến, còn cô thì đi Hông Kông
Sau đó, họ bận rộn suốt ngày đêm. Mỗi lần gọi điện đều kết thúc vội vã. Đến tận hôm nay mà anh vẫn chưa có cơ hội nói ra điều mình muốn nói.
Tất cả anh đều có thể hiểu được nhưng cú điện thoại trưa nay, giọng quen thuộc của người đàn ông đó truyền lại khiến trái tim anh rơi xuống tận đáy vực thẳm.
Có thể chỉ là sự trùng hợp nhưng trùng hợp thế nào mà giọng Chí Hào lại vang lên trong điện thoại của Tiểu Quân? Tiểu Quân nói cô đi Hồng Kông làm việc. Cô là người con gái anh sắp lấy làm vợ, là người con gái anh muốn sống chung trọn đời. Anh nên tin tưởng cô mới đúng. Nhưng tất cả những chuyện này sẽ giải thích thế nào đây?
Còn nữa, đến lúc này, rốt cuộc anh nên làm thế nào đây?
-Trưởng nhóm! – Thái Quân thấy anh không nói gì thì bắt đầu lo lắng.
Ngón tay anh bị bỏng do điếu thuốc cháy đến sát ngón tay. Hơi động nhẹ, tàn thuốc rơi xuống và tan vụn trong nháy mắt.
Cửa phòng ăn lại mở ra. Giám đốc Tôn bên công ty khách hàng bê ly rượu đi ra. Nhìn thấy hai người, ông ta mỉm cười bước đến nói:
-Tôi không hiểu tại sao lại chẳng tìm thấy hai cậu. Hóa ra là hai cậu chạy ra đây. Nào, vào đi. Mọi người muốn mời rượu hai cậu đấy.
Khởi Trung dập tắt điếu thuốc:
-Thái Quân, cậu vào đi. Giám đốc Tôn, tôi có việc phải đi trước. Anh chào mọi người giúp tôi nhé. Tôi không vào nữa đâu.
-Như vậy đâu có được? – Giám đốc Tôn lớn tiếng – Lần này, cậu là người đã cứu công ty chúng tôi thoát nạn. Cậu không thể đi được. Mọi người đang đợi để cảm ơn cậu đấy. Cậu có chuyện gấp gì ư? Để tôi bảo lái xe đi làm giúp cậu.
Khởi Trung bị ông ta giữ lại. Nghĩ mãi, cuối cùng anh quay lại đặt tay lên vai giám đốc Tôn.
-Nếu vậy thì đúng là tôi có chuyện muốn làm phiền mọi người.
Cuộc họp kéo dài từ chiều đến tận tối. Sau khi kết thúc, mọi người nhanh chóng ra về. Tiểu Quân đang có tâm trạng nên hành động hết sức chậm rãi. Khi cô cắm cúi thu dọn tài liệu xong thì mới phát hiện ra phòng họp chẳng còn ai.
Cô thở dài ôm tài liệu định đi thì cửa mở ra. Có người bước đến. Đó là trợ lý đặc biệt của Chí Hào. Anh ta nói rằng tổng giám đốc Phùng và chủ tịch Đỗ đã đi. Nếu cô có thời gian thì mời cô cùng đi xe đến khách sạn dự tiệc. Tổng giám đốc Phùng muốn giới thiệu cô với Đỗ Khải Văn.
Cô và Chí Hào qua lại với nhau ba năm nên đương nhiên, cô cũng đã gặp trợ lý đặc biệt của anh nhiều lần. Nhưng lúc này, nghe anh nói xong, cô nói tối nay mình còn phải xử lý một số tài liệu và nhờ anh cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc Phùng.
Đó là một cơ hội tốt, thậm chí là cơ hội một bước là sang một thế giới khác. Bây giờ cô không cần và cũng không muốn. Có thể sau này sẽ khó ăn nói với Đỗ Khải Văn nhưng cô đã nghĩ kĩ rồi, cùng lắm thì lại chuyển sang công ty khác thôi. Cô vẫn còn trẻ, còn nhiều cơ hội.
Sau đó Tiểu Quân ở lại trụ sở cùng làm việc với những đồng nghiệp mới. Mãi đến tận đêm khuya, cô mới gọi xe về khách sạn. Hôm đó, cô đã gọi điện cho Khởi Trung vô số lần nhưng kết quả là không thể nào liên lạc được với anh.
Từ khi quen biết Khởi Trung đến giờ, cô chưa bao giờ không thể liên lạc với anh lâu đến thế. Đến lúc này, sự giận hờn của cô đã chuyển thành lo lắng. Trong đầu cô hiện ra rất nhiều ý