Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

ự tim cách về Thâm Quyến.
Sảnh lớn khách sạn thật sang trọng. Cửa ra vào đều là du khách kéo hành lý, còn có cả những doanh nhân mặc vest nữa. Khởi Trung ăn mặc giản dị, tay không bước vào nên cảm tháy mình có chút không phù hợp.
Anh không biết tiếp theo mình nên đi đâu. Thực tế, anh không biết Tiểu Quân ở phòng nào. Anh đứng đưới sảnh, mở điện thoại ra, anh bấm nút gọi cho cô.
Hồi chuông thứ nhất vang lên thì anh đã nhìn thấy cô.
Đã là tháng mười một. Đêm có gió. Tiểu Quân đứng ngoài cửa kính. Tóc cô bị gió thổi tung lên. Cô nhìn anh, nghi ngờ không dám tin rồi ánh mắt sáng lên, long lanh hơn cả ánh đèn.
Anh vốn có rất nhiều điều muốn nói nhưng lúc này lại quên hết. Anh sải bước đi đến, giang tay ôm chặt lấy cô.
Hôm nay là một ngày cực kỳ vất vả. Đến lúc này, cô đã hoàn toàn kiệt sức. Đêm khuya, gió lạnh nhưng cô có thể nhìn thấy anh.
Lúc này, cô đã nhìn thấy anh.
Anh sải bước đi đến, nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay ấm áp, rồi ôm cô. Má cô áp vào ngực anh nên không thể nhìn thấy khuôn mặt anh.
Đây không phải là lần đầu tiên họ ôm nhau nhưng lần này cô cảm thấy thật kỳ lạ. Cô cảm giác như mọi mệt mỏi bỗng tan biến hết, chỉ còn lại hơi ấm và cảm giác dễ chịu.
Khi còn rất nhỏ, cô đã từng có cảm giác này, đó là mùa đông năm cô năm tuổi. Cô bị lạc trên phố và đã đi lang thang rất lâu. Cuối cùng, bố cô đã tìm thấy, rồi ông ôm lấy cô. Má cô áp vào ngực ông nên cô không thể nhìn thấy khuôn mặt ông.
Tốt quá! Có giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong lòng. Không cần phải lo lắng nữa. Anh là người đàn ông của cô. Cô muốn lấy anh.
Hai người ôm nhau trước cửa khách sạn. Khởi Trung kéo cô bước ra ngoài. Ban đầu Tiểu Quân không hiểu gì nhưng đi được vài bước thì cô ngẩng đầu lên thấy tai anh đỏ lựng. Thấy người đàn ông lớn như vậy mà vẫn còn xấu hổ thì đúng là một chuyện thú vị hiếm có. Cô không kịp mở miệng thì đã cười rồi.
Anh thích nụ cười của cô, khóe miệng cong cong, đuôi mắt gập lại, dáng vẻ cực kỳ hạnh phúc. Tay cô vẫn ở trong lòng bàn tay anh. Những ngón tay mềm mại bấm vào ngón tay anh.
Anh mở miệng, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu cực kỳ đơn giản.
-Tiểu Quân, chúng ta lấy nhau nhé.
Cô nghe xong rồi mỉm cười gật đầu:
-Vâng. Về Thượng Hải, chúng ta sẽ tổ chức lễ cưới.
Anh dừng bước. Không phải là không muốn đi mà chỉ là không thể. Anh có cảm giác gánh nặng trong tim mình đã tan theo mấy khói, bước chân nhẹ như đi trên mây.
Niềm vui bay bổng.
Cuối cùng anh có thể chắc chắn rằng, dù trước đây có xảy ra chuyện gì thì anh vẫn là sự lựa chọn của cô.
Tốt quá! Anh yêu cô. Họ sẽ lấy nhau.
Không biết tại sao anh lại đứng yên tại chỗ, Tiểu Quân ngẩng đầu lên nhìn Khởi Trung nhưng trước mắt cô tối lại, là anh cúi xuống mỉm cười nhìn vào mắt cô thật dịu dàng.
-Cảm ơn em. Anh yêu em.
Đường phố Hông Kông ồn ào náo nhiệt. Mọi người vẫn đi lại trên phố. Giữa biển người, họ chỉ là hai con người nhỏ bé nhưng Tiểu Quân cảm thấy trong tim mình có một nơi mềm mại đang mở ra, kèm theo đó là cảm giác ngạt thở, khóe mắt cô ươn ướt.
Không phải là cô chưa từng nghe ba từ đó nhưng chúng chưa bao giờ cho cô cảm giác hạnh phúc như vậy. Những sợ hãi và lo lắng trước đây đều biến mất. Cô sợ mình sẽ khóc nên cố gắng hít thật sâu rồi mới trả lời anh thật đơn giản.
-Cảm ơn anh. Em cũng yêu anh.
Ba ngày sau, Tiểu Quân và KHởi Trung đến phòng dần sự Thượng Hải đăng ký kết hôn. Hai người chỉ xin nghỉ có nửa ngày. Tiểu Quân mặc chiếc váy màu hồng. Nơi làm việc của Khởi Trung cách phòng dân sự khá xa nên anh đến muộn một chút. Khi chạy tới nơi, trán đã lấm tấm mồ hôi. Cô cười và nhìn anh. Khi xếp hàng, cô kiễng chân dùng khăn tay lau mồ hôi cho anh và thì thầm:
-Anh vội gì chứ? Em không chạy mất đâu.
Anh cũng cười, cúi người xuống và nhắm mắt lại. Hơi nóng trên người anh phả ra thật ấm áp.
Thủ tục rất đơn giản! Mười lăm phút sau, tờ giấy đỏ đã ở trên tay họ. Khi ra khỏi cửa, Tiểu Quân nhìn Khởi Trung dưới ánh nắng, cô mỉm cười gọi anh:
-Ông xã!
Anh cảm động đến nỗi không thốt nên lời. Mãi sau, mới định thần lại ậm ừ rồi nói thêm:
-Em yên tâm. Anh sẽ đối xử tốt với em.
Tiểu Quân cười đến nỗi chảy nước mắt. Tay cô tự động nắm chặt tay anh.
Sau khi về nhà, Tiểu Quân đưa giấy kết hôn cho bố mẹ xem để tuyên bố một tin có tính bùng nổ này. Bố cô rất vui. Lạ thay! Mẹ cô không hề phản đối câu nào khiến Tiểu Quân thở phào nhẹ nhõm.
Chí Hào không liên lạc với cô nữa nhưng dự án hợp tác giữa công ty Khởi Hoa và công ty BOL vẫn tiếp tục, chỉ là anh không trực tiếp tham gia thôi. Dù thế nào thì từ đầu đến cuối, Chí Hào vẫn luôn là một doanh nhân thành đạt. Anh không bỏ qua bất kỳ một vụ làm ăn nào có lợi. Tiểu Quân rất khâm phục anh ở điểm này.
Anh không tiếp tục đến tìm cô nữa, có lẽ là vì hiểu rõ nếu cứ tiếp tục đầu tư vào Tiểu Quân thì sẽ lãng phí thời gian và công sức mà chẳng nhận được hồi đáp. Điều này không phù hợp với nguyên tắc sống của anh.
Đây mới là sự lựa chọn có lợi nhất cho anh. Đây mới là phản ứng mà người nhà họ Phùng nên có. Đối với an


XtGem Forum catalog