Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
nh thì chúng ta cũng có thể kết hôn
Chí Hào nói:
-Tiểu Quân, nếu em quay lại bên anh thì chúng ta cũng có thể kết hôn
Ba năm rồi. Đây là hai từ mà cô đã mơ ước. Cô đã vô số lần nhìn thấy cảnh này trong giấc mơ. Khi tỉnh dậy thì mắt lại ướt nhòa. Cô không dám soi mình trong gương.
Bây giờ, anh ta cầu hôn cô.
Trong quán trà, tiếng người hỗn tạp, bên cạnh là người phục vụ đi qua, tay bê chiếc khay lớn tiếng đọc số bàn. Đồ ăn nóng hổi trên khay bốc hơi nghi ngút. Trước mắt cô là bát mì vằn thắn và bánh dứa mà cô đã ăn hết một nửa.
Đây không phải là giấc mơ. Tất cả đều là sự thật.
Im lặng một lúc rồi cô bỗng bật cười thành tiếng, sau đó rút tay ra che mắt giống như muốn lau nước mắt.
Chí Hào cứ thế nhìn cô, tim đập mạnh. Anh lại nghiêng người về phía trước, dịu dàng gọi:
-Tiểu Quân!
Cô giơ tay ra ngăn động tác của anh lại rồi nói:
-Tôi hiểu rồi. Cảm ơn. Cảm ơn anh đã nói với tôi câu này.
-Vậy câu trả lời của em là gì?
Cô buông tay xuống, mắt vẫn còn đỏ nhưng ánh mắt hiện rõ sự kiên định, dường như cô có thể nhìn thấu con người anh vậy.
-Nếu tôi quay lại bên anh thì anh sẽ lấy tôi sao?
Anh ta gật đầu khẳng định lại lần nữa nhưng cô cười, trả lời anh ta:
-Jason, tôi không thể không thừa nhận rằng, anh thực sự là một doanh nhân giỏi.
Chí Hào chau mày. Anh không hiểu cô đang nói gì.
Tiểu Quân muốn lấy anh. Anh luôn biết điều này. Nếu không phải vì chuyện kết hôn thì cô cũng không bỏ anh như vậy. Chẳng phải vừa rồi anh đã hứa với cô rồi sao? Anh đã vì cô mà làm một việc khiến anh phải hy sinh rất nhiều. Lẽ nào cô vẫn chưa hài lòng sao? Cô còn muốn anh làm gì nữa?
Cô không đợi anh trả lời mà tiếp tục nói:
-Nhưng Chí Hào à, anh là một người đàn ông. Xin anh đừng dùng cái nhìn của một doanh nhân để nhìn bất kì sự việc gì trên thế giới này. Ba năm qua, quan hệ của chúng ta không phải là vụ làm ăn của anh. Nếu đây thực sự là một vụ làm ăn thì tôi có thể nói thẳng với anh rằng, ba năm qua, tôi và anh đã đầu tư thất bại. Tôi đã chấp nhận sự thực. Bây giờ tới lượt anh. – Cô nói một cách trôi chảy rồi đẩy bàn bỏ đi.
Còn anh vẫn ngồi ngây người tại chỗ, chỉ cảm thấy những lời đó giống như một con quái vật khổng lồ từ trên cao rơi xuống mà anh không thể nào né tránh được.
Bước chân của Tiểu Quân rất dài. Thoáng một cái, cô đã bước ra cửa. Trong quán trà vẫn ồn ào náo nhiệt, chẳng có ai để ý giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Anh chỉ nhìn theo bóng cô xa dần, cuối cùng biến mất trên con phố náo nhiệt. Anh muốn đứng dậy nhưng lại cảm thấy xung quanh toàn là hư không.
Lần này, Tiểu Quân đi về khách sạn rất nhanh. Trong lòng cô đinh ninh, dù thế nào cũng phải tìm được Khởi Trung. Tay đã mở điện thoại. Cô gọi cho Mỹ Mỹ hỏi số điện thoại của Thái Quân.
Cũng vào lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Cô nhìn thấy số điện thoại mình mong đợi cả ngày hôm nay mà không kìm nén được mỉm cười.
Nhưng vẫn chưa kịp nói gì thì đầu bên kia đã gác máy. Cô mơ màng nhìn điện thoại mà không biết đã xảy ra chuyện gì. Đường vào sảnh khách sạn khá đông xe cộ. Người bảo vệ bước ra nhắc nhở cô:
-Cô ơi, cẩn thận se đấy.
Cô bước về phía trước. Phía trước là cửa kình xoay của khách sạn bóng loáng và trong suốt. Cô ngẩng đầu thì bỗng thấy khuôn mặt quen thuộc. Sợ mình nhìn nhầm, Tiểu Quân dừng bước và chỉ biết đứng nhìn.
Đèn ở sảnh sáng như ban ngày. Người đứng bên cửa là Khởi Trung. Anh chỉ cách cô có vài mét. Tay vẫn cầm điện thoại, mắt anh nhìn về phía cô.
Khởi Trung đã nhờ khách hàng giúp anh bắt xe từ Thâm Quyến đến đây. Vì quyết định này quá vội vã, anh lại phải quay về khách sạn nên thời gian rất gấp rút. Người lái xe lái như bay mới đưa anh đến nơi, suýt nữa thì bị chặn lại ở cửa khẩu.
Trên đường đi, anh luôn nhìn vào điện thoại di động. Về đến khách sạn thì nó đã heetss pin.Anh thay viên pin khác rồi bật nó lên. Trên đó có vô số cuộc gọi nhỡ. Phần lớn đều là của Tiểu Quân, tiếc là anh không nhận được cuộc nào cả. Còn có cả một tin nhắn nữa. Nội dung rất ngắn gọn rằng, cô sắp lên máy bay đi Hồng Kông và ở khách sạn nào để anh tiện liên lạc.
Trên đường đi, anh đã dấu tranh tư tưởng rất lâu. Ngón tay đặt trên bàn phím điện thoại rồi cuối cùng lại đặt xuống. Anh không biết trong điện thoại anh sẽ nói gì, thậm chí còn không biết mình có thể nói gì trên điện thoại?
Nói gì đây? Hỏi cô tại sao nửa đêm lại ôm Chí Hào ư? Hỏi cô tại sao Chí Hào lại nghe điện thoại của cô ư? Hỏi cô tất cả những chuyện này là thế nào? Yêu cầu cô giải thích với anh sao?
Anh không muốn hỏi những thứ mình không thể chắc chắn đó. Đặc biệt là ở trên điện thoại. Bây giờ, điều duy nhất anh muốn làm là gặp cô. Sau đó nên làm thế nào thì anh vẫn chưa nghĩ đến mà cũng không đủ khả năng để nghĩ đến nó.
Nửa đêm Khởi Trung đã đến khách sạn nơi Tiểu Quân ở. Người lái xe rất chu đáo. Dừng xe ở cửa khách sạn, đợi anh xuống xe rồi anh ta mới hỏi:
-Anh Trần, sáng mai cửa khẩu mới mở. Tối nay, anh sẽ ở đâu để mai tôi đến đón.
Khởi Trung lắc đầu cảm ơn và bảo anh ta cứ yên tâm đi đi, anh sẽ t