Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

cười thì sức hấp dẫn của anh ta vô cùng lớn. Tuy Quan Lệ quen Đỗ Khải Văn đã nhiều năm nhưng lúc này cũng cười đùa, đưa tay lên che mặt nói:
-Anh đừng cười nữa. Cẩn thận kẻo em bất chấp tình nghĩa bạn bè nhào đến giường của anh đêm nay đấy.
Đỗ Khải Văn cười thành tiếng, chắp tay nói:
-Anh mong còn không được nữa là.
Quan Lệ lắc đầu:
-Thôi đi. Cô gái bên cạnh anh giờ đã lớn rồi. Dạo này, em thường nghe người ta nhắc đến cô ấy, nói rằng cô ấy rất giỏi, còn có người gọi cô ấy là Diệt Tuyệt Sư Thái. Danh tiếng của cô ấy truyền đến tận chỗ em đấy. Tranh giành với Diệt Tuyệt Sư Thái ư? Em không dám đâu.
Đỗ Khải Văn làm ra vẻ kinh ngạc:
-Còn có việc mà cô Quan không dám làm sao?
Quan Lệ đang uống trà, nghe câu đó mỉm cười, chỉ tay về phía anh:
-Chính là việc ngay trước mặt em đó.
Trong điện thoại, Đỗ Khải Văn nói chập tối sẽ về đến NewYork. Lúc này, Ngô Tuệ đang chạy bộ ở phòng tập thẩm mỹ, đeo tai nghe bản nhạc chát chúa Công Viên Lincoln. Cô đã để lỡ cuộc điện thoại đầu tiên của anh. Đợi đến khi người vã mồ hôi, cô mới xem cuộc gọi nhỡ. Cô không kìm được nhìn thời gian gọi đến rồi im lặng trong một giây.
Nếu Đỗ Khải Văn vẫn ở Thượng Hải thì anh gọi cuộc điện thoại này lúc bà giờ sáng. Điều này thực sự khiến cô vô cùng ngạc nhiên. Cô cảm thấy ngạc nhiên vì Đỗ Khải Văn là người rất để ý đến thời gian. Anh đi ngủ muộn nhất là hai giờ sáng. Có lần, một khách hàng Quatar đến châu Á lần đầu tiên, vừa bàn chuyện làm ăn vừa muốn đi giải trí. Sau khi đến sòng bạc Ma Cao, vì khách hàng này còn mời anh đi máy bay riêng đến Hồng Kông. Anh chỉ trả lời một từ:
-Không. – Rồi sau đó mỉm cười bỏ đi mà không giải thích thêm gì. Điều này khiến cho vị khách hàng Quatar tròn mắt ngạc nhiên.
Khi đó cô cũng có mặt ở đó. Không còn cách nào khác, cô đành phải lắp bắp phiên dịch giải thích cho khách hàng. Chủ tịch Đỗ có việc đột xuất phải đích thân đi xử lý ngay. Từ quán rượu về, cô bị anh giáo huấn cho một trận. Lúc đó, cô vẫn còn trẻ, nên không hiểu chuyện lắm. Khi bên cạnh không có ai, cô còn nói, đó là khách hàng của công ty, sao anh lại bỏ mặc người ta? Đổi lại anh cười lạnh lùng một cách khinh bỉ.
Cô chỉ có thể nhận thua. Không còn cách nào khác. Anh có quyền làm như vậy. Bố của Đỗ Khải Văn là một trong những người sáng lập ra công ty Khởi Hoa. Đến giờ, gia đình anh vẫn chiếm một phần ba cổ phần của tập đoàn xuyên quốc gia hùng mạnh này. Anh là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn kiêm chủ tích hội đồng quản trị ở châu Á. Khách hàng Quatar cũng chỉ là một khách hàng. Anh có thể ở đến lúc đó là đã nể mặt ông ta lắm rồi.
Nhưng lúc đó trong lòng cô vẫn không phục. Vì người đàn ông này, trước mặt người khác, cho dù lạnh lùng đến đâu vẫn nở nụ cười, nhưng khi chỉ có cô và anh thì một nụ cười anh cũng keo kiệt. Bây giờ nghĩ lại, đúng là cô còn trẻ không hiểu biết. Một người đàn ông đối với thứ mà anh muốn, luôn có phản ứng khác với những thứ khác. Con mồi đáng thương luôn là người biết sau cùng.
Sau lưng cô vang lên tiếng “xin lỗi” một cách lịch sự. Ngô Tuệ định thần lại, cô cầm khăn bông rời khỏi máy chạy bộ, còn tay kia vẫn cầm điện thoại di động trong tay. Cô không ngờ anh lại gọi cho cô vào lúc này. Thực ra, cô vốn không đợi điện thoại của anh. Cú điện thoại cô gọi cho anh lúc trước chỉ là xúc động nhất thời. Cô vốn không phải là một người con gái thích chia sẻ niềm vui. Tự mình tận hưởng niềm vui còn hơn là vui cùng mọi người. Chỉ là lần này không như vậy. Cô đã đợi cơ hội này lâu lắm rồi. Lâu đến mức cô sắp từ bỏ hy vọng, từ bỏ hy vọng đối với Đỗ Khải Văn.
Larry, một người bạn của cô từng nói, một người đàn ông sẽ không duy trì tình cảm nồng nhiệt với một người phụ nữ quá ba năm. Cô tin những lời Larry nói là sự thật. Tuy là một người đồng tính nhưng bản chất anh ấy vẫn là một người đàn ông. Ít nhất, anh ấy cũng hiểu tâm lý đàn ông hơn cô.
Cô và Đỗ Khải Văn đã ở bên nhau bảy năm rồi.
Ngô Tuệ không nghe điện thoại
Đỗ Khải Văn một mình ngồi ngoài ban công tự cười mình. Sau đó, anh ném điện thoại xuống và bước vào phòng rót rượu uống.
Anh không ngờ mình cũng có lúc mất ngủ, không phải là do lạ giường. Đây là nhà của anh. Anh đã tự tay chọn chiếc giường trong căn phòng này. Tất cả mọi thứ đều phải được sự đồng ý của anh mới được đưa vào. Đến cả độ sáng của đèn cũng do anh quyết định nhưng anh lại mất ngủ trong chính căn phòng quen thuộc này.
Tuy bề ngoài anh rất dễ thích nghi, thường hay mỉm cười nhưng thực chất anh lại là một người rất khó tính. Ăn mặc đều rất cầu kỳ. không cần người khác nói thì bản thân cũng biết. Thật đúng là khiến người khác thấy ghét.
Chỉ là anh đã che giấu rất tốt. Cuộc sống riêng tư được bảo vệ chu đáo. Rất ít khi có người thấy được điểm này của anh.
Khi uống rượu, anh nghiên cứu về báo cáo phân tích đầu tư. Cuối cùng, anh đổ lỗi đêm mất ngủ của mình lên người Quan Lệ.
Có lúc người ta không nên bỏ bẵng bạn cũ suốt một thời gian dài rồi bỗng nhiên lại xuất hiện trước mặt họ. Người như vậy sẽ nhắc nhở bạn về quá khứ đã quá sâu sắc hơn b


Ring ring