Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
h, làm việc theo tình cảm là nguyên nhân của thất bại nhưng không hiểu sao Tiểu Quân lại vui lòng làm việc theo tình cảm.
Tiểu Quân và Khởi Trung vốn định tổ chức một đám cưới dã ngoại nhưng lúc này, bố mẹ hai bên bỗng nhiên vô cùng hòa hợp, bận rộn bắt đầu chuẩn bị tiệc cưới. Bố mẹ họ còn tuyên bố rằng họ không cần phải lo gì cả. Đến lúc đó, chỉ cần hai người mặc áo cưới xuất hiện là được.
Nhà họ Trần rất khách sáo, bao trọn toàn bộ chi phí tiệc cưới. Việc đã đến nước này, bà Hà không thể kiên trì nổi nữa. Bà nói với chồng. Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi. Bà không thèm quan tâm nữa. Ông Hà nghe xong thì cười khà khà, ôm vai vợ an ủi:
-Bà còn có tôi để quan tâm mà. Bà yên tâm.
Ngày tổ chức hôn lễ, Tiểu Quân dậy từ rất sớm. Khi cô thay váy cưới, bà Hà bước vào giúp cô. Nước mắt bà bỗng ứa ra, đỏ cả mắt. Không đợi con gái kịp nói thì bà đã lấy tay gạt nước mắt, lầm bầm:
-Con đi lấy chồng, sau này cuộc sống sẽ không được như ở nhà. Cẩn thận kẻo phải chịu ấm ức nhé.
Cô nhìn thấy mà chua xót. Bao nhiêu năm nay, mối quan hệ giữa hai mẹ con đều không thể coi là quá thân mật. Tính cách mẹ rất cứng rắn, luôn thích ép mọi người trong gia đình thuận theo ý mình. Nếu cô là một đứa con ương bướng ngỗ nghịch thì có thể đã bỏ nhà đi từ lâu rồi, chứ không thể nào sống chung được với bà. Nhưng lúc này, mẹ tự tay giúp cô mặc váy cưới, lại còn khóc khi con gái sắp lấy chồng. Cô không thể nào kìm nén được lòng mình, liền ôm lấy bà, khóe mắt đỏ hoe.
Bố nhìn thấy thế thì cười:
-Được rồi, được rồi. Hai mẹ con bà còn đứng đây ôm nhau làm gì? Tiểu Quân có lấy chồng ở Mỹ đâu. Nó vẫn ở Thượng Hải, có thể về nàh bất cứ lúc nào mà.
Dưới nhà, tiếng còi xe kêu inh ỏi. Mỹ Mỹ trong bộ váy phù dâu chạy lên nhà. Nhìn thấy Tiểu Quân, hai ngón tay trỏ của cô xếp hình chữ thập hét lên:
-Đẹp quá! Tiểu Quân, bộ váy cưới này đẹp thật đấy!
Bộ váy cưới rất dài. Khi xuống nhà, Tiểu Quân phải đi hết sức cẩn thận để không dẫm phải chân váy. Tiếng pháo nổ giòn tan trong lễ đường. Hàng xóm và họ hàng đều tụ tập bên ngoài cười nói rôm rả.
Tiểu Quân cẩn thận bước qua bậc cửa lớn. Trước mặt cô là tấm khăn đỏ lờ mờ. Ngẩng đầu lên, tuy cách lớp khăn nhưng cô vẫn nhìn thấy anh đang đợi.
Khởi Trung hiếm khi ăn mặc cầu kỳ. Anh mặc bộ vest đeo cà vạt, trông thật là khác khiến Tiểu Quân nhìn mà cứ ngây ra. Mỹ Mỹ đi bên cạnh huých tay cô, cười nói:
-Tiểu Quân, cậu lời rồi. Ông xã của cậu đẹp trai ngất trời luôn.
Cô cũng cười. Bước tới nơi, cô đặt tay mình vào bàn tay anh. Anh nắm chặt tay cô. Trước khi bước lên xe, anh còn nhìn cô mỉm cười.
Tiểu Quân biết hôn nhân không phải là điểm cuối, tất cả chỉ mới bắt đầu. nhưng tốt rồi, từ nay về sau luôn có anh bên cạnh.
Khởi Trung biết con đường phía trước có thể gặp nhiều trắc trở: Chuyện tình cảm, chuyện kinh tế nhưng không sao. Từ nay về sau, Tiểu Quân là vợ của anh. Anh sẽ cùng cô tiếp tục sánh bước.
PHIÊN NGOẠI: HỒI ỨC CHUYỆN TÌNH CỦA DIỆT TUYỆT SƯ THÁI
khi Ngô Tuệ ba mươi tuổi, cuối cùng cô đã ngồi lên ghế Phó tổng giám đốc công ty Khởi Hoa khu vực châu Á. Chủ tịch hội đồng quản trị đích thân tuyên bố tại trụ sở chính ở NewYork. Khi đứng dậy nhận lời chúc mừng, cô nhìn rõ đầu bên kia bàn họp một ánh mắt tóe lửa đang nhìn mình, khiến cho khuôn mặt đó còn kỳ quái hơn cả cách trang điểm trên trang bìa của các tạp trí thời trang.
Trong lòng Ngô Tuệ rất vui. Cô có thể đạp lên thất bại của kẻ địch và trở thành người chiến thắng nhưng tận mắt thấy thái độ khi thất bại của kẻ địch, cô lại càng thấy vui hơn. Chỉ tiếc là Đỗ Khải Văn không có ở đây. Cô liếc nhìn vào chỗ ngồi của anh đang trống không.
Như vậy cũng tốt. Khi cô ngồi xuống sẽ không có ai biết cô đang thở dài. Khi có anh ở đây, cô luôn khó có thể biến mình trở nên đanh thép. Sự tồn tại của anh luôn nhắc nhở cô rằng, cô vẫn là một người phụ nữ.
Khi về đến châu Á, Lilian Lý cũng như mọi người đều có mặt chúc mừng cô. Ngô Tuệ thề rằng mình có thể nghe rõ tiếng nghiến răng trong nụ cười của người đàn bà này. Vì vậy, không cần tốn nhiều công sức kìm nén không nói cho cô ta biết tát cả những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.
Khi Đỗ Khải Văn nhận điện thoại của Ngô Tuệ, anh đang ăn cơm với mọi người ở nhà hàng Mậu Duyệt bên bờ sông Hoàng Phố tiện thể bàn chuyện dự án đầu tư. Thói quen của anh là luôn để điện thoại im lặng trong khi nói chuyện với người khác, chỉ là di động đặt trên bàn mà thôi.
Anh luôn bận rộn và điện thoại cũng có đến hai chiếc. Trong khi nói chuyện, màn hình một chiếc điện thoại liên tục sáng lên nhưng anh chỉ liếc nhìn còn màn hình chiếc điện thoại kia sáng lên thì lập tức nghe ngay. Đầu bên kia nói rất ngắn gọn. Khi nghe, mắt anh ánh lên nụ cười và trả lời cũng cực kỳ ngắn gọn. Anh chỉ nói:
-Anh biết rồi. Anh đang bàn chuyện. Lát nữa anh sẽ gọi lại cho em. – Sau khi gác điện thoại, anh ngẩng đầu lên nhìn Quan Lệ đang ngồi đối diện bày tỏ thái độ nhạo báng. Anh đành cười trừ.
Khi người đàn ông lịch lãm nở nụ