Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
coi là nóng đến có thể bỏng nhưng vẫn làm cho da thịt mu bàn tay Ngưng Lộ đỏ lên.
“Thiếu phu nhân, cô không sao chứ?” Thím Trương vội vàng chạy tới kéo tay Ngưng Lộ. Phu nhân sao lại ác như vậy? Mà quản gia vẫn vẻ mặt lạnh lùng không đổi đứng ở bên cạnh nhìn tất cả.
“Thím Trương con không sao. Là tay con run không cẩn thận làm đổ. Phiền thím dọn dẹp một chút.” Ngưng Lộ dưới ánh mắt nghiêm nghi của mẹ Sở rút tay về. Bất kể thế nào bà vẫn là mẹ của Sở Khương, cô không muốn tranh chấp với bà, nhịn chút đi! Mặc dù mu bàn tay đau muốn chết.
Mẹ Chồng Đến Thăm 2
“Hừ, cô đừng nghĩ như vậy tôi sẽ tha thứ cho cô! Quan Ngưng Lộ, quyết định của Sở Mạnh tôi không cách nào thay đổi. Nhưng tôi cũng có nguyên tắc của tôi, nhà họ Sở chỉ cần một ngày còn có tôi, cô đừng mơ tưởng bước vào cửa lớn nhà họ Sở một bước.” Mẹ Sở nhận lấy khăn do quản gia đưa tới, lau nước trà bắn vào quần áo.
Thật ra thì tôi cũng không muốn về, tuyệt đối không muốn. Hơn nữa có một ngày tôi cũng sẽ rời khỏi nhà họ Sở, bà cứ yên tâm đi! Ngưng Lộ cúi mắt lặng lẽ nói trong lòng.
“Không cần lộ ra vẻ mặt giống như đứa con dâu bị tôi ức hiếp, Quan Ngưng Lộ cô nói gì đi!” Mẹ Sở không muốn cứ như vậy mà bỏ qua cho Ngưng Lộ.
“Mẹ, xin lỗi!” Ngưng Lộ không biết mình nên nói gì. Thừa nhận là cô quyến rũ Sở Mạnh sao? Hay là thừa nhận là cô bởi vì gia sản nhà họ Sở mới bỏ rơi Sở Khương đổi thành gả cho người anh hai là Sở Mạnh có địa vị và quyền lực đây? Thật ra thì, đối với người đã ghi hận mình, bất kể có nói cái gì cũng đều là sai, cho dù có lý đi chăng nữa vẫn bị xem là vô lý, chi bằng không nói nữa. Nhưng bây giờ hình như cô không nói cũng là sai.
“Thím Trương, bà nói chuyện càng ngày càng không có chừng mực rồi!” Mẹ Sở giận đến nói không nên lời, ngược lại quản gia ở kế bên lên tiếng nhắc nhở thím Trương.
“Phu nhân, nếu như hôm nay tôi có làm gì không đúng, xin lượng thứ!” Thím Trương không phải không biết chừng mực. Sở dĩ bà có thể nói chuyện như vậy bởi vì khi thiếu gia điều hai vợ chồng bà tới đây có nói qua với bà, sau này hai vợ chồng họ chỉ cần nghe một mình chỉ thị của cậu ấy là được, những người khác có thể không cần quan tâm. Hiện tại đại thiếu gia là người nắm quyền ở nhà họ Sở! Nếu đại thiếu gia đã nói như vậy bà đương nhiên phải bảo vệ thiếu phu nhân rồi. Bà kính trọng bà ấy bởi vì bà ấy là mẹ của đại thiếu gia, nhưng cho dù có là mẹ của đại thiếu gia cũng không thể vô lý chỉ trích thiếu phu nhân như vậy, huống chi bây giờ không chỉ đơn giản là chỉ trích mà thôi. Chuyện này bà nhất định phải báo lại cho thiếu gia.
“Quản gia, chúng ta đi!” Mẹ Sở thật sự là nhìn không nổi nữa rồi, quay đầu khí thế hiên ngang đi ra ngoài. Vốn muốn tới nơi này trút giận kết quả ngược lại bị chọc giận không ít.
“Thím Trương, thím đi tiễn phu nhân đi! Con không sao, đợi lát nữa rồi dọn dẹp!” Ngưng Lộ che ngón tay vẫn còn đang rướm máu của mình.
“Phu nhân, bà đi thong thả!” Thím Trương rốt cuộc ở lúc mẹ Sở và quản gia ra tới cửa đuổi kịp.
“Không cần cô ta giả bộ tốt bụng! Dù sao đi nữa tôi cũng không thừa nhận cô ta. Tôi muốn nhìn xem cô ta rốt cuộc cô ta có thủ đoạn gì có thể làm gì để Sở Mạnh nghe nấy.” Mẹ Sở bước vào thang máy, hướng về phía thím Trương đang đứng ở cửa cười lạnh nói.
Thím Trương đóng cửa trở lại bên cạnh Ngưng Lộ, nhìn thấy mu bàn tay sưng đỏ cùng vết máu nhuộm đỏ quần áo cực kỳ đau lòng. Luống cuống tay chân lấy hòm thuốc ra giúp cô bôi thuốc, băng bó sau đó đỡ cô trở về phòng thay quần áo.
“Thím Trương, cám ơn thím! Con muốn nghỉ ngơi một chút.” Sau khi thay quần áo Ngưng Lộ mệt mỏi nằm trên giường. Bây giờ cô không muốn nói không muốn làm gì cả, chỉ muốn được một mình yên tĩnh một chút.
“Thiếu phu nhân, tôi đi ra ngoài trước. làm xong cơm tối tôi lại gọi cô.” Thím Trương lui ra khỏi phòng khép cửa lại.
“Alô, thiếu gia phải không? Tôi là thím Trương……”
Trở Về
Lúc rạng sáng, mọi vật yên tĩnh. Thím Trương nghe dưới lầu có tiếng mở cửa vội vàng khoác áo đi ra ngoài xem. Không phải là ăn trộm chứ?
Sau khi mở đèn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó, vẻ mặt của thím Trương như là nhìn thấy cái gì không thể tin vậy. Sao thiếu gia lại về? Ngày hôm qua lúc bà gọi điện cho cậu ấy không phải cậu ấy rất bận sao, còn nói phải qua vài ngày nữa mới có thể trở về. Nhưng, cái người nói phải vài ngày nữa mới về đó sao lại có thể đứng sờ sờ trước mắt thế này? Thím Trương không thể tin dùng tay nhéo mình, đau, vậy chính là thật rồi!?
"Thiếu gia. . . . . ." Thím Trương từ không tin chuyển thành vui mừng.
“Cô ấy đâu?” Đây không phải là vấn đề ngu ngốc sao? Sở Mạnh đưa túi và áo khoác đang cầm trên tay cho thím Trương, thuận tiện nới lỏng cà vạt. Ở trước mặt người ngoài, anh luôn sạch sẽ chỉnh tề đến làm cho người ta nhìn không ra bất kỳ khuyết điểm nào, ngón tay thon dài luôn sạch bóng, mặc dù thuốc lá không rời tay nhưng lại không để mùi khói thuốc làm cho ng