Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

g có chuyện khác tôi đi ra ngoài trước." Ngũ Thiên Nghiên cũng không thua cô ấy, nếu như là những người khác thì cô đồng ý, nhưng là Tiêu Diệc San này lại không được. Không có nguyên nhân, cô nhìn lần đầu cô ta đã khó chịu rồi, cho nên một nửa công việc cũng không muốn nhận làm.
"Diệc San, em đi ra ngoài trước. Thiên Nghiên, cô ở lại." Sở Mạnh tỉnh táo mở miệng.
"Cô Ngũ, tôi đi trước. Có cái gì không hiểu rõ có thể gọi tôi. Tạm biệt!" Tiêu Diệc San thả túi tài liệu nặng nề trong tay xuống, cười đắc ý với Ngũ Thiên Nghiên, lắc mông đi ra ngoài. Cô cũng biết, thật ra thì Sở Mạnh là nghiêng về phía cô! Ngũ Thiên Nghiên người phụ nữ kia có năng lực thì thế nào? Ít nhất Sở Mạnh còn có thể nhớ tới quan hệ anh em bọn họ mà giúp đỡ cô! Ha ha! Lần sau chờ cô trở lại, chính là thời điểm tiếp thu thành quả rồi!
diễn☾đàn☾lê☾quý☾đôn
"Sở Mạnh, anh có ý gì?" Cho đến khi người phụ nữ kia đóng cửa lại, Ngũ Thiên Nghiên mới tức giận đằng đằng đi về phía Sở Mạnh hô to, cả người cũng kìm nén lại, dùng cặp mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh trên bàn làm việc. Nhìn Ngũ nữ vương tái thế, hiện tại ai là chủ cũng không chắc nữa.
"Thiên Nghiên, không cần kêu lớn tiếng như vậy, tôi nghe được!" Sở Mạnh trên tay viết ký tên chỉ chỉ túi tài liệu.
"Tại sao muốn tôi nhận? Không phải là anh với cô Tiêu đó có quan hệ mờ ám chứ?" Ngũ Thiên Nghiên mới vừa trở lại công ty liền nghe được tin đồn, cô Tiêu về nước cùng tổng giám đốc thường không có việc gì cũng chạy vào phòng làm việc giám đốc, còn có người nhìn thấy bọn họ tay trong tay cùng nhau đi thang máy, thậm chí nói bọn họ thật ra là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, chẳng qua là không biết vì sao bỗng nhiên xuất hiện phu nhân tổng giám đốc làm người thứ ba, bởi vì có người nghe được cô Tiêu gọi tổng giám đốc là anh Mạnh. Nghe thế đều làm cô cảm thấy ghê tởm, nhưng mà cô không tin Sở Mạnh là người công tư bất phân, nếu anh là vậy, ban đầu cô cũng sẽ không khổ sở thầm mến anh. Huống chi lời đồn đãi thanh mai trúc mã kia càng thêm không đúng rồi, bọn họ là bạn học kiêm đồng nghiệp nhiều năm như vậy, biết anh căn bản không có loại chuyện đó.
“Thiên Nghiên, từ lúc nào cô trở nên nhiều chuyện như vậy?" Sở Mạnh tiến lên nhận ánh mắt dò xét của cô.
"Không phải là tôi nhiều chuyện, mà là cử chỉ của anh thật sự quá không bình thường! Không bình thường thì làm sao người ta không thể không hoài nghi! Có điều, anh muốn phủ nhận cũng không sao, dù sao cái hóa đơn này tôi sẽ không nhận! Anh tìm người khác đi!" Ngũ Thiên Nghiên tao nhã xoay người. Lo anh ta yêu ai, tìm ai làm gì, tìm người khác đi! Cô cần nghỉ phép!
"Thiên Nghiên, mới vừa rồi ngài LOS có gọi cho tôi." Lúc tay của cô nắm lấy cái tay cầm cửa thì Sở Mạnh nói. Không biết cô nghe cái tin tức đó có thể thay đổi chủ ý hay không? Quả nhiên, anh dùng đúng phương pháp rồi.
"Anh nói cái gì? Cái tên giặc tây đó! Anh không có bán đứng tôi chứ?" Ngũ Thiên Nghiên vừa nghe đến cái tên đó thì trong lòng sợ hãi. Bản quyền thuộc về Mẹ nó, thật vất vả mới thoát khỏi anh ta để về nước, anh ta thế nào còn âm hồn bất tán đuổi theo cô không tha? Cô lại không làm cái gì, bất quá là lừa gạt anh ta ký hiệp ước mà thôi, cô có lỗi sao? Là chính bản thân anh ta muốn ký, cô lại không cầm dao kề cổ anh ta.
"Anh ta nói sẽ ngồi chuyến bay ngày kia tới đây." Sở Mạnh cầm lên một phần văn kiện khác trên bàn tiếp tục phê duyệt, nói xong không chút để ý.
"Sở Mạnh, anh điên rồi! Cái hóa đơn này tôi nhận, nhưng anh phải giúp tôi ngăn anh ta, không thể để cho anh ta tìm được tôi!" Ngũ Thiên Nghiên giận dữ cầm túi tư liệu trên bàn lên. Người xui xẻo thì gặp chuyện gì cũng xui. Muốn cái tên giặc Tây đó không tìm được cô, cũng chỉ có Sở Mạnh làm được, bởi vì anh ấy và Tống Tử Tự là cùng một phe. Mẹ nó, cô thật là kết giao bạn bè cẩu thả!
"Thiên Nghiên, cô thông minh như vậy nên biết phải làm sao chứ!" Ý tứ của anh nói là cô không đơn giản chỉ là phải nhận lấy khối xương cứng này, còn phải nuốt xuống. Cái Hoành Cơ đó khá béo bở, bao nhiêu người muốn giành miếng mồi này? Mà Hoành Cơ tại sao sẽ nhìn trúng công ty mới vừa thành lập không lâu của bọn họ? Nhưng Sở Mạnh nếu như muốn sản nghiệp bất động sản mở rộng thì nhất định phải có vụ làm ăn này. Cho nên anh cũng biết này chuyện này quan trọng. Chỉ là nghĩ đến Tiêu Diệc San làm một nửa chuyện cô cũng rất khó chịu rồi, mặc dù thật sự bị anh lấy lại, nhưng mà công lao ghi chép sổ sách còn phải nhớ cô một phần, nhiều quá thì không công bằng! Cô chỉ là góp nhặt một cái tài liệu mà thôi, người thực sự ra chiến trường của là Ngũ Thiên Nghiên!
"Tổng giám đốc Sở, chỉ mong yêu cầu của tôi anh cũng có thể làm được! Tôi đi nghiên cứu hồ sơ!" Lần này Ngũ Thiên Nghiên cũng đi ra ngoài không quay đầu lại.
Sở Mạnh để cây viết trong tay xuống, cầm một điếu thuốc đốt. Trong khoảng thời gian này, số lần anh hút thuốc lá càng ngày càng ít, chủ yếu là bởi vì sợ cô không chịu nổi. Nhưng mà, bây giờ anh cần một điếu thuốc để thanh tĩnh đầu óc mình một chút.
Chỉ cần không rảnh rỗi, đầu