Tác giả: Phong Tư
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 134591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.
i, đứng đây canh chừng, dám giở trò, kết quả tự ngươi biết!"
"Dạ, dạ." Nam phục vụ lau mồ hôi hột, gật đầu liên tục, cung kính đáp.
Tư Khảm Hàn ném cặp mắt sắc bén rồi quay lưng.
"Món hàng?" Trước mắt Hạ Ngưng Âm là vùng đen tối, nhớ tới lời nói lúc nãy trên sân khấu, chân liền nhũn ra, thân thể thiếu hơi sức chống đỡ, ngã nhào trên đất, tâm tình trống rỗng.
Tư Khảm Hàn bỏ đi, sau lưng có tên phục khác mở miệng nói với nam phục vụ kia: "Hôm nay hàng hóa không tệ a, những thứ khác tôi đều nhìn rồi, thanh thuần, diêm dúa, lẳng lơ, quyến rũ đều có, thật đã mắt, hiếm khi có dịp đông đảo khách nha."
"Đúng vậy a, hôm nay chủ của bọn họ mang hàng đến cũng không tệ, đặc biệt món hàng của Tư tiên sinh, bên trong là một đám sắc lang, mặc dù không phải dạng đẹp nghiêng thành, chỉ cần có hương vị, lập tức mất hồn."
Tên khác cũng chảy nước miếng hùa theo: "Đúng vậy, đúng vậy, biểu hiện của cô gái Tư tổng làm tôi mở rộng tầm mắt, đáng tiếc cũng chỉ là món đồ chơi để chúng ta đấu giá, thật không cam lòng a." Nói xong còn liếm môi của mình.
Nam phục vụ hào hứng bừng bừng: "Cùng đi nhìn thử xem, thật mong chờ rốt cuộc hôm nay cô ta mặc cái gì lên sàn nha."
"Không được, Tư tiên sinh nói rồi, không cho nhìn." Nói xong lại cười hắc hắc: "Về phần trang phục, tôi có thể tiết lộ cho mấy người, mặc dù không rõ lắm, nhưng là màu hồng nhạt trong suốt tận bên trong."
Hạ Ngưng Âm nghe lời bàn tán mà mất hồn "Màu hồng nhạt trong suốt? !"
Kiểu ăn mặc đó chẳng xa lạ gì, sực nhớ lúc nãy Tư Khảm Hàn dẫn cô siêu thị, thì ra anh đã sớm sắp xếp đâu vào đó, trong nhà anh nói trừng phạt cô là giả, nào Ngưu Lang điếm, nào đi dạo đều là giả!
Đây mới là mục đích cuối cùng! Biến hóa cô thành món hàng sau đó đem lên sàn mặc cho người khác xem xét, chỉ cần người đó vừa mắt là có thể muốn cô sao ?
Hiện tại cô cảm giác lồng ngực mình thật đau, thật sự rất đau, cô đã chọc tới ai? Tạo nghiệp chướng chăng? Sao Tư Khảm Hàn đối với cô như vậy? Tại sao?
Vốn là sàn khiêu vũ nay đã trở thành hàng ghế dài chật ních người, số cô gái bị bán không có bao nhiêu, đa phần là đàn ông tìm khoái lạc đến đây mua vui nở nụ cười bỉ ổi.
Tư Khảm Hàn hòa vào dòng người tìm vị trí dành riêng cho mình, trên sân khấu bắt đầu mở màn, Hòa Huân Thức nhìn thấy anh cười nhạt, trêu ghẹo hỏi: "Thế nào? Không dứt được với tiểu tình nhân của cậu à?"
Tư Khảm Hàn lườm anh không trả lời, ánh mắt hướng về phía phương xa.
Ánh đèn sân khấu sáng chói, người dẫn chương trình giới thiệu xong liền lui xuống.
Từng món hàng được nam phục vụ mang lên sàn, người ở dưới đài đã mất khả năng kiềm chế. thét chói tai, huýt gió, huýt gió, bỗng chốc không gian trở nên sầm uất như chợ trời, thậm chí có người đứng ngồi không yên.
Trên sân khấu, mọi cô gái đều một bộ dạng đeo mặt nạ, hơi lúng túng với mọi thứ xung quanh, quần áo của họ thiếu trên hở dưới, nhưng chỗ cần che vẫn còn được che kín, những bộ trang phục may bằng chất liệu tơ tằm trong suốt, căn bản cũng không có tác dụng che giấu gì, thân thể ở xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện, ánh đèn chiếu rọi vào từng cơ thể quyến rũ.
Quan sát từng cô gái, vẻ mặt Tư Khảm Hàn âm trầm xuống, nhớ tới mình thay cô chọn trang phục, chẳng biết lúc nữa cô xuất hiện sẽ có phen cảnh tượng gì?
Các cô gái trên đó có thể nói lộ đến không thể lộ hơn, nhưng anh thay cô chọn tương đối khá hơn một chút, ít nhất chỉ lộ cánh tay phần lưng, bất quá vẫn là chất liệu tơ tằm màu hồng nhạt.
Người chủ trì không biết nói cái gì, dưới sân khấu mọi người cực kỳ điên cuồng như muốn xông lên sân khấu cướp giật đến sức đầu mẻ trán!
Mới vừa đến bục sân khấu đã bị bảo vệ chặn lại nên những cô gái may mắn thoát nạn.
Không gian chật chội khiến anh nản lòng tự đi về vị trí của mình, xuyên qua dòng người nô nức cùng chủ trì trên sân khấu đều thấy rõ màn cười bỉ ổi dành cho các cô gái, tin chắc món hàng của mình sẽ đắt giá hơn nữa, mỗi lần người chủ trì gõ một tiếng là phiên đấu giá chính thức kết thúc.
Tư Khảm Hàn hăng hái ngồi hàng ghế vip cách sân khấu không xa, trên sàn là những cô gái đeo mặt nạ cực kì không tình nguyện chính anh cũng nhận ra điều đó.
Bàn tay dơ bẩn của các gã bắt đầu sờ loạn da thịt họ, giống như đang giám định chất lượng còn họ miễn cưỡng cho những tên đáng ghét động thủ.
Sân khấu tràn ngập tiếng cười đê tiện, lời nói thô lỗ, khiến Tư Khảm Hàn phát quạu, chán ghét xoay mặt chỗ khác, lần đầu tiên anh tham gia loại yến tiệc này, thực chất là nơi trao đổi tình nhân thì hợp lí hơn.
Cảnh tượng ô uế, chẳng thể ngờ lại ghê tởm đến vậy, nhướng mày hỏi Hòa Huân Thức, "Bọn họ sao lại thế này? Tùy tiện đùa cợt phụ nữ?"
Bọn Lam Trung ít khi tới đây dò xét, lần này anh tùy tiện cứu cô sẽ manh động đến chúng, lúc đó thân phận anh có khả năng bị bại lộ.
Tối nay thật ra có hai chủ đề, thứ nhất là khiêu vũ do Hòa Huân Thức làm chủ, màn còn lại là sắc dục do bang Lam Trung phụ trách, những người muốn đem phụ nữ tham gia đều ghi danh trước mười ngày,