Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342184

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2184 lượt.

mang tính hủy diệt mà bi kịch sẽ mang tới. Nếu không, nghe người làm sao có thể hiểu rõ hoàn toàn.
Đông Lí Lê Hân hơi nhíu lông mày, yên lặng nghe. Cuyện của cha mẹ hắn, xác thực hắn biết không nhiều lắm. Mà thứ hắn biết cũng chỉ là một phần nhỏ mà hắn có thể thấy.
Ba Đông Lí mấp máy môi, chuẩn bị mở miệng thì vẫn là nhịn không được bưng lên ly rượu trên tay, uống một ngụm rượu vang lớn. Sau đó, hít sâu một hơi, mới bắt đầu tự thuật với Đông Lí Lê Hân. "Lúc ấy, ta đã quyết định, bỏ qua Đông Lí thị, mang theo người phụ nữ ta yêu mến cao bay xa chạy. Kết quả là đến thời điểm này mới phát hiện, bà ấy bị bệnh nan y. Nếu như mà ta là người của Đông Lí thị, ta đương nhiên là có năng lực cứu bà ấy. Nhưng nếu như ta không phải. . . . . . Cũng chính là vào thời điểm kia ta mới phát hiện, ta căn bản cũng không có bất kỳ năng lực giúp người phụ nữ ta yêu mến. Ông nội con cầm mạng của bà ấy và làm một giao dịch với ta, chỉ cần ta ngoan ngoãn kết hôn với mẹ con, ông ấy biết sử dụng tốt điều kiện đi trị bệnh của bà ấy. Ta đã đáp ứng." Một hơi nói xong câu chuyện, ba Đông Lí cầm ly rượu lên lần nữa, uống nốt chỗ rượu vang còn dư lại. Uống xong, ông lại mở chai rượu, rót một ly rượu vang tràn đầy.
Đông Lí Lê Hân lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của ba hắn, hắn không có bỏ qua, hai tay của ba hắn rõ ràng đang run rẩy.
"Lúc ấy ta nghĩ, chỉ cần bà ấy có thể sống, ta có thể cưới một người phụ nữ ta không thương, ta có thể cùng người vợ mình không yêu tôn trọng nhau như khách, ta có thể giống như cái xác không hồn vì Đông Lí thị bán mạng làm việc. Chỉ cần bà ấy còn sống, chúng ta chắc chắn sẽ có ngày gặp nhau. Chỉ cần, bà ấy còn sống. . . . . ." Nói tới chỗ này, ba Đông Lí nói không được nữa. Ông vội vã bưng ly rượu lên, ực mạnh một ngụm lớn rượu đỏ, mới cố đè xuống một loại đau đớn xé rách trong lòng mình. Không thể che giấu giọng nói của ông đã nghẹn ngào.
Hiển nhiên, chuyện này đối với ba Đông Lí mà nói, như cũ là một vết thương không thể lành.
Có lẽ là bởi vì nó quá sâu quá nặng, bất luận thời gian trôi qua như thế nào. Cũng không thể làm nó giảm đau đớn. Cho tới khi trung niên, ba Đông Lí vẫn khó thừa nhận như cũ.
Đông Lí Lê Hân mấp máy môi, muốn nói cái gì, lại nhịn xuống. Hắn không muốn cắt đứt ba hắn, một khi hắn cắt đứt, ba hắn có thể cũng không nói được nữa. Hắn muốn biết chân tướng sự việc, hắn không muốn lại bị giấu giếm.
Ba Đông Lí liên tục uống hai lí rượu vang, tâm tình mới thoáng tỉnh táo một chút. Vì vậy, ông lập tức mở miệng nói tiếp. "Ta vẫn cho là ông nội con thực hiện cam kết, chữa hết bệnh của bà ấy, an bài cho bà ấy ở nước ngoài. Cho đến khi con năm tuổi, ta mới phát hiện. . . . . ." Ba Đông Lí mím môi thật chặt, ngẩng đầu lên, dùng sức hít thở sâu nhiều lần, mới cắn răng để cho mình nói hết lời. "Ông nội con căn bản cũng không có cứu bà ấy, ông ấy trơ mắt nhìn bà ấy bệnh chết, còn dấu diếm ta ròng rã năm năm. Nếu như lúc ấy ông nội con thực hiện cam kết, bà ấy sẽ không chết, bà ấy sẽ làm việc ở đây, cuộc sống giống như người bình thường."
Cuối cùng, ba Đông Lí vẫn không thể nào khống chế được hốc mắt đã ươn ướt. Ông không muốn yếu thế ở trước mặt Đông Lí Lê Hân, chỉ là ông thực sự không kiềm chế được nữa rồi. Nhiều năm như vậy, ông vẫn luôn cố ý không nghĩ đến, không chạm vào. Hôm nay vì Đông Lí Lê Hân, ông nhắm mắt xé ra vết thương của mình, vết thương đầm đìa máu giấu ở trong lòng ông, phơi bày ra ngoài. Nếu Đông Lí Lê Hân vẫn không thể hiểu ông như cũ, vậy ông cũng bất lực rồi.
So với trí nhớ của mình, hoàn toàn giống như người ba khác, trong lòng của Đông Lí Lê Hân chợt có chút không thoải mái. Lúc này, hắn đột nhiên nhớ lại một số chuyện. Hình như chính là từ khi hắn năm tuổi, cha mẹ hắn mới bắt đầu không ngừng chiến tranh. Chỉ là khi đó hắn mới năm tuổi, đối với rất nhiều chuyện ấn tượng đã mơ hồ.
Hắn biết tình cảm cha mẹ hắn bất hòa, nhưng cũng không biết nguyên nhân lại là dạng này. Các loại tư vị cảm xúc hỗn hợp ở chung một chỗ, làm cho tâm tình của hắn nhất thời phức tạp tới cực điểm.
"Con có thể không nhớ rõ lắm, tất cả mâu thuẫn giữa ta và mẹ con, đều là bộc phát khi con bắt đầu năm tuổi. Kể từ ta biết rõ chân tướng của sự tình, ta cũng không có cách nào, bản thân không có chí tiến thủ. Ta biết, mẹ con là vô tội, nhưng là ta khống chế không được chính mình. Mẹ con chịu đựng nhiều năm, rốt cuộc vẫn rời đi. Nếu ông nội con có thể giấu giếm ta cả đời, đại khái ta và mẹ con sẽ không chia tay. Nhưng hôn nhân của chúng ta, cả đời đều chỉ có thể là bề ngoài và không ai biết." Ngồi im hồi lâu, cuối cùng ba Đông Lí cũng bình tĩnh lại nói nốt mấy lời cuối cùng. Bỗng chốc, ông giống như mệt lả vậy, co quắp dựa vào ghế tựa. Đưa tay cầm ly rượu, ông yên lặng nhấp từng ngụm từng ngụm chất lỏng màu đỏ trong ly rượu.
Tâm tình của Đông Lí Lê Hân mấy hôm nay đã vô cùng phức tạp rồi, trong phút chốc, lại xuất hiện một cỗ nặng nề không thể hình dung. Hắn rất muốn nói vài lời, nhưng là hắn thật sự không biết mình có thể nói cái gì. An ủi? Khuyên giải? Hay là một nụ cười xóa


XtGem Forum catalog