Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.
hết thù hận? Hình như cũng cũng không ổn.
Ba Đông Lí nhìn Đông Lí Lê Hân thủy chung trầm mặc không nói, nghiêm túc hỏi: "Con trai, con hiểu chưa?" (chết cười với vị này). Nói ra chuyện này, ông cũng không có lòng riêng gì. Ông chỉ là lấy một góc độ một người làm ba, hi vọng con trai của mình không gặp phải tổn thương tương tự nữa. Lặp lại bi kịch cũ.
Đông Lí Lê Hân nhìn ba hắn một cái, không có làm ra bất kỳ phản ứng nào. Yên lặng ăn hết tất cả thịt nướng hắn nướng cùng ba mình, sau đó liền yên lặng đứng dậy cáo từ rời đi.
Lái xe chẳng có mục đích ở trên đường lớn, Đông Lí Lê Hân không nén được tâm tình càng ngày càng phức tạp ở đáy lòng, chuyển hướng đi đến nhà mẹ hắn. Đem chuyện ba hắn nói cho hắn biết, tất cả đều nói cho mẹ của hắn. Nào có thể đoán được, bộ dáng mẹ của hắn cũng không có vẻ kinh ngạc chút nào.
"Mẹ biết. Chuyện này, mẹ đã biết." Mẹ Đông Lí khẽ mỉm cười, bình tĩnh cho trả lời.
Đông Lí Lê Hân vẫn tưởng rằng mẹ của hắn sau khi nghe chuyện này xong, sẽ cực kỳ kinh ngạc. Chưa từng nghĩ, người bị kinh sợ vẫn là chính mình. Hắn vẫn cho là mẹ của hắn cũng như hắn, cho tới bây giờ cũng không biết chân tướng sự việc.
"Là sau khi mẹ chia tay với ba con mới biết, nếu như trước khi chia tay đã biết, mẹ có thể không sẽ rời đi. Mẹ yêu ông ấy." Một loại ăn ý giống như đã đạt thành hiệp nghị ngoài miệng với ba Đông Lí, mẹ Đông Lí đột nhiên cũng không có cất giữ chút nào mà nói ra tâm sự của mình. Thậm chí ngay cả tình cảm của bà đối với ba Đông Lí, cũng thổ lộ ra.
Đông Lí Lê Hân yên lặng nhìn mẹ của hắn, một điểm này, thật ra thì hắn đã biết. Không có yêu, bà cũng sẽ không bị thương.
"Ngày chúng ta kết hôn, mẹ đã biết ngay, ba con không yêu mẹ. Nhưng là, ông ấy đối với mẹ rất tốt. Cho nên, mẹ cũng an tâm. Cho đến có một ngày, đột nhiên ông ấy thay đổi thành một người khác. Mẹ mới hiểu được, không thương chính là không thương, bất luận ông ấy đè nén như thế nào, cũng cuối cùng cũng có một ngày bộc phát." Mẹ Đông Lí thở dài một cái, mặc dù sau khi chia tay với ba Đông Lí, cuộc sống của bà có thể nói là tuyệt vời. Nhưng chuyện cất giấu trong lòng, không phải ai cũng sẽ biết. Có chút đau đớn, cũng không phải dựa vào thời gian là có thể lấp đầy .
Đông Lí Lê Hân không có đáp lời, lại nắm thật chặt tay của mẹ hắn.
Mẹ Đông Lí vỗ nhẹ tay Đông Lí Lê Hân, an ủi cười cười. "Không sao, đã là chuyện đã qua. Trong lòng mẹ cũng đã tha thứ ba con rồi. Mẹ bị tổn thương tình cảm, cho nên mẹ có thể hiểu lúc đó ông ấy có bao nhiêu thống khổ. Ít nhất người mẹ đã từng yêu còn sống, mà người ông ấy yêu sâu đậm, đã chết." Có lúc nghĩ như vậy nghĩ, trong lòng ít nhiều vẫn có thể lấy được một chút an ủi. Cũng làm cho ba không nhịn được đồng tình với ba của Đông Lí Lê Hân. Người đàn ông khiến cho bà vừa yêu vừa giận.
"Mẹ." Đông Lí Lê Hân không nhịn được gọi mẹ của hắn một tiếng, chỉ là lời an ủi, hắn vẫn nói không ra một câu. Trong lòng hắn rất loạn, vô cùng hỗn loạn, giống như có ngàn vạn dòng suy nghĩ sai lầm đan vào nhau. Làm cho hắn trong lúc nhất thời tuyệt không thể làm rõ.
"Hân Hân, nếu như con không muốn tái diễn bi kịch của ba con, khi con gặp được người phụ nữ mình yêu, con nhất định phải kiên trì. Bất luận gặp phải khó khăn gì, cũng nhất định phải kiên trì." Mẹ Đông Lí trở tay cầm hai tay của Đông Lí Lê Hân, nắm thật chặt. Bà vô cùng nghiêm túc nhìn thẳng hai mắt của Đông Lí Lê Hân, bà muốn con trai của bà hạnh phúc. Bà muốn con của bà có thể có được hôn nhân vui vẻ .
"Vâng, con biết rồi." Đông Lí Lê Hân nặng nề gật đầu một cái, bộ dáng mẹ của hắn vô cùng nghiêm túc, làm cho hắn nói không được hắn tuyệt sẽ không thích bất kỳ người phụ nữ nào. Mặc dù, hắn biết rõ mình đang nói dối. Đột nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Sơ không hề phòng bị chợt lóe lên ở trong đầu hắn, làm cho hắn nhất thời bị kinh sợ giật mình.
Ha ha, nhất định là hắn rất muốn nhìn thấy con của hắn rồi. Mới có thể đột nhiên nghĩ đến người phụ nữ kia. Không biết Lan Sơ và đứa con của hắn, hiện tại như thế nào.
vì trời mưa nên phá sản kế hoạch đi chơi. òa òa. chán thế. mãi mới có ngày nghỉ
Nhìn vào điện thoại di động, đọc tin tức Hồng Quyên gửi cho mình. Chân mày Lan Sơ nhịn không được thật chặt nhăn lại với nhau. So với hoài nghi trong lòng trở thành sự thật, cô càng hy vọng là mình lần đầu làm mẹ nên quá mức nhạy cảm cùng cẩn thận.
Quả nhiên, Mẫn Huyên cũng không phải bảo vệ của khách sạn kia.
Mang theo một khẩu súng ở bên người, lại ngồi trên xe riêng hào hoa người của khác, làm sao có thể sẽ là một nhân viên bảo an bình thường của khách sạn?
Chỉ là, sau khi vạch trần lời nói dối của đối phương thì sao. Hiện tại, Lan Sơ chỉ có thể nghĩ tới một vấn đề, Mẫn Huyên rốt cuộc là người như thế nào? Hắn đến gần cô và cục cưng, là trùng hợp hay là âm mưu? Nếu là theo phân tích của Hoàn Oanh, tám phần cô ấy sẽ nói là Mẫn Huyên muốn cua cô. Cô biết mình dáng dấp không khó nhìn, nhưng là không đến nỗi đẹp mắt đến khắp nơi ai cũng sẽ đối với cô v