Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.
g vui hay hông. Nhưng hắn thế nào cũng không có nghĩ đến, người chuẩn bị cơm tối lại chính ba hắn. Mà ba hắn làm cho hắn ăn lại chính là tiệc nướng gia đình.
Khi quản gia nhà ba Đông Lí dẫn Đông Lí Lê Hân tới hậu hoa viên, thời điểm thấy người đeo tạp dề đang đứng ở trước giá nướng làm thịt nướng chính là ba hắn, hắn thật có chút ngoài ý muốn. Ngay cả quản gia rời đi lúc nào cũng không có chú ý.
Ba Đông Lí ngẩng đầu nhìn Đông Lí Lê Hân một cái, giơ tay lên gắp thịt nướng, lên tiếng chào hỏi hắn. "Tới rồi, ngồi đi, chờ một chút là có thể ăn." Một màn này, nếu để cho người ngoài thấy, nhất định sẽ cho là quan hệ cha con giữa ba Đông Lí và Đông Lí Lê Hân rất tốt. Trên thực tế, cho tới bây giờ ông cũng không nhẹ nhàng nói chuyện nhiều với Đông Lí Lê Hân như vậy, thậm chí là chào hỏi. Mà từ sau khi Đông Lí Lê Hân trưởng thành, mấy lần gặp mặt ít ỏi, giống như cho tới bây giờ cũng không có chào hỏi.
Ánh mắt Đông Lí Lê Hân lãnh đạm nhìn ba của mình. "Ba thật ra rất nhàn hạ thoải mái." Bởi vì cùng mẹ của hắn gặp mặt một lần, cho nên, ông liền thay đổi thành người khác sao? Hắn không tin.
"Cha con hai chúng ta đã nhiều năm không có ăn cơm chung với nhau, đương nhiên là muốn làm chút đặc biệt gì đó." Ba Đông Lí khẽ mỉm cười, không thèm để ý thái độ xa cách của Đông Lí Lê Hân chút nào. Có một số việc, ông nên nỗ lực. Hắn không muốn nhìn thấy bi kịch tái diễn.
Đông Lí Lê Hân không đáp lời, đứng ở một bên yên lặng nhìn. Mặc dù hắn rất muốn xoay người rời đi, nhưng hắn cũng đã tới, cũng không cần thiết đi vội vã. Không ngại trước nghe một chút ba hắn suy tính muốn nói những thứ gì.
Ba Đông Lí giơ lên một vỉ thịt nướng khác, quơ quơ trước mặt Đông Lí Lê Hân, nói: "Con hẳn là cảm thấy nhàm chán, không bằng tới giúp một tay đi."
Đông Lí Lê Hân trầm ngâm chốc lát, cuối cùng vẫn là cởi áo khoác, đi tới trước giá nướng. Đứng ở một mặt khác của giá nướng, giúp đỡ ba hắn cùng nhau thịt nướng.
Thật khó có được, Đông Lí Lê Hân sẽ cùng ba hắn đứng chung một chỗ để nướng thịt. Loại chuyện như vậy, trong ký ức của hắn, vẫn là lần đầu tiên. Từ nhỏ đến lớn, ngay cả cơ hội hắn ăn cơm cùng ba hắn cũng rất ít. Huống chi là nhàn nhã nướng thịt như thế.
Ba Đông Lí cười cười, cũng may, trước mắt mà nói, Đông Lí Lê Hân coi như phối hợp. Chỉ cần hắn chịu phối hợp, chuyện liền dễ làm hơn nhiều. Nếu như nó cũng không chịu nghe lời ông nói, thì thật sự là không dễ làm rồi.
Đến đây, hai người trầm mặc nướng thịt. Ai cũng không nói thêm gì nữa. Cho đến khi hai người đã nướng được ba bốn đĩa thịt. Hai cha con mới ngồi xuống, bắt đầu ăn bữa ăn tối thịt nướng của bọn họ.
"Ừ, không tệ, so với ta tưởng tưởng hình như ngon hơn rất nhiều." Nhai tiếp miếng thịt bò nướng lớn có một chút tiêu, ba Đông Lí hơi có chút tự luyến tán dương mình một câu. Lần đầu tiên là có thể nướng thành cái dạng này, coi như là rất tốt. Nhưng cho tới bây giờ ông cũng không có nhúc nhích chạm tay vào những thứ đồ này.
"Có chuyện gì không?" Đông Lí Lê Hân không có khẩu vị gì, so với ăn thịt nướng, hắn càng muốn biết ba hắn gọi hắn đến nhà mình với mục đích.
Ba Đông Lí thuận miệng hỏi một câu. "Hôm nay ta và mẹ của con gặp mặt nói chuyện, con đã biết đi." Nếu không, Đông Lí Lê Hân cũng sẽ không đồng ý, mình chỉ có thể là tự đến công ty đi tìm nó.
"Con biết." Đông Lí Lê Hân không có giấu diếm.
Ba Đông Lí gọn gàng dứt khoát mà hỏi: "Con cần ta giúp một tay không?" Nhưng nếu Đông Lí Lê Hân không cần, nghĩa là quan hệ giữa bọn họ tuyệt không cơ hội chữa trị.
"Tùy." Đông Lí Lê Hân trả lời có chút dập khuôn thế nào cũng được. Nhưng nếu ba hắn nguyện ý đứng ở bên hắn, hắn tự nhiên không có lý do gì cự tuyệt. Đây là vì chính hắn, hắn sẽ không bởi vì chuyện ngày trước mà bỏ quên đại sự. Dĩ nhiên, hắn cũng sẽ không bởi vì ông ấy giúp mình lần một lần hai, liền dễ dàng đã quên mất quá khứ.
Ba Đông Lí bất đắc dĩ cười cười, không hề nói chuyện cùng Đông Lí Lê Hân nữa, chuyên tâm ăn bữa ăn tối của mình.
Đông Lí Lê Hân biết ba hắn còn có lời muốn nói, liền không có vội vã rời đi. Cầm dao nĩa, cũng bắt đầu ăn thịt nướng. Xác thực, hắn và ba hắn lần đầu tiên nướng thịt, cũng không khó ăn.
Đại khái sau hơn hai mười phút ăn cơm, ba Đông Lí buông dao nĩa trong tay xuống, đột nhiên mở miệng hỏi: "Chuyện của ta và mẹ con, con biết bao nhiêu?"
"Không nhiều lắm." Đông Lí Lê Hân nói thật.
Ba Đông Lí nắm tay, nhìn Đông Lí Lê Hân."Hôn nhân giữa ta và mẹ con, là hôn nhân liên doanh, con hiểu rõ chứ."
"Ừ." Đông Lí Lê Hân gật đầu một cái. Đây là một sự thật không thể chối cãi, hắn không thể nào không biết.
"Thật ra thì chuyện xưa đơn giản là trước khi ta và mẹ con kết hôn, ta yêu một người phụ nữ bình thường nhưng mà ông nội con cảm thấy không xứng với Đông Lí thị." Ba Đông Lí thở dài một cái, cười cười, quyết định đem chuyện mình chôn dấu ở chỗ sâu nhất trong lòng, cho tới bây giờ ông cũng không dám nhớ tới chuyện cũ, moi ra, để Đông Lí Lê Hân hiểu rõ hơn. Muốn kết thúc bi kịch, ít nhất phải làm cho đối phương hiểu hiểu được những vết thương