Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/628 lượt.


“OK!” Triển Dục Quảng nghe vậy có chút kinh ngạc, bởi vì anh phát hiện cô là một người phụ nữ rất bảo thủ, đôi khi chỉ làm bộ kiên cường thôi.
Còn anh chính là bị hấp dẫn bởi những điều đó.
Mặc dù anh không hiểu vì sao cô lại phải giả bộ mạnh mẽ như vậy, nhưng anh cũng rất muốn giúp cô chia sẻ gánh nặng đè ở trên trong lòng cô.
Hiện tại nếu anh không thể khai thác thông tin gì từ phía cô, anh định đợi sau khi trở về công ty, sẽ ra lệnh cho Lạc Tiêu Dao giúp anh điều tra một chút về bối cảnh cùng con người của cô.
Với hiệu suất xử lý công việc của Lạc Tiêu Dao, anh tin tưởng trợ lý của anh sẽ có thể cho anh biết tất cả thông tin của cô.
Về chuyện tối nay, anh chỉ cần làm tốt vai trò người tình, để cho cô có một kỉ niệm thật đẹp là được rồi.
Anh tiến vào phòng tắm, đứng dưới làn nước lạnh mà nhiệt tình cọ rửa.
Không sai, trong lòng của anh đang nhiệt tình như lửa vậy.
Nhưng cô chỉ muốn làm người phụ nữ đảm đang, muốn cho anh ăn một bữa thật ngon miệng, để không phụ lòng của cô, anh phải dập tắt ngọn lửa đang hừng hực cháy trong người của mình.
Uông Bội Nhu dọn từng món từng món bưng đến bàn trà, ngồi chồm hổm trước bàn trà chờ anh.
Khi trông thấy Triển Dục Quảng bước ra với cái khăn tắm trên người, nước trên tóc không ngừng nhỏ giọt, hiển nhiên dáng vẻ mê người của anh ngay lập tức khiến tinh thần cô bối rối, tim đập loạn xạ.
“Anh...” Khuôn mặt rất ngại!
Nghĩ một đằng nói một nẻo, cô vừa nói vừa vọt vào phòng tắm lấy máy sấy tóc ra. “Em giúp anh sấy tóc.”
Đây cũng là một cách tiếp xúc rất mới mẻ, Triển Dục Quảng ngồi yên để cho cô giúp anh sấy tóc, trước đây, khi phục vụ những nữ khách kia đa số đều là vuốt ve, hôn... Nhưng cho tới bây giờ anh cũng không có trải qua cuộc sống như vậy, cách thức phục vụ chuyên nghiệp của anh đâu rồi, đồng thời anh cũng kinh ngạc phát hiện, cách thức phục vụ của anh đối với cô là tự phát. Ừ... Anh thích cảm giác ấm áp như vậy, đối với cô tăng thêm vài phần cảm tình.
Vừa giúp anh sấy khô tóc xong, cô vội vàng thúc giục anh. “Anh mau mặc quần áo vào đi.”
Nếu không... Cô phải nhìn trai đẹp mà ăn cơm, cô sợ mình sẽ ăn cơm bằng đường lỗ mũi mất... Không đúng! Cô sợ mình sẽ e lệ mà nuốt cơm không nổi.
“Dù sao lát nữa cũng sẽ cởi ra mà.” Anh kiên trì dùng bộ dáng khêu gợi nói với cô.
“Anh...” Có phải anh đang nhắc nhở chuyện chút nữa sẽ xảy ra hay không?
Triển Dục Quảng nhìn thấu tâm tình trên mặt của cô, vừa kinh hoảng vừa mong đợi, mang theo một tia hối tiếc, vội vàng nói lảng qua chuyện khác, tạm thời tránh cho cô đổi ý lại nói không chơi nữa.
“A? Đây là món trứng chiên cà chua!” Cô làm sao biết anh thích ăn những món ăn gia đình này vậy?
Có phải anh không thích những món bình thường này? Nhưng cô cũng không có phản bác nói: “Ừ... Đúng vậy! Đều là những món ăn gia đình, hy vọng anh sẽ thích ăn.”
Đột nhiên cô cảm thấy mất hết khẩu vị, trong lòng lo lắng anh sẽ không thích loại phụ nữ nội trợ ngu ngốc như vậy.
“Đùa chút thôi!” Anh khoa trương cười ra tiếng: “Anh thích ăn món này nhất đó.”
Anh gắp một miếng lên đưa vào trong miệng: “Ừ... Mùi vị cũng rất khá, chua chua ngọt ngọt , em có bỏ đường đúng không?”
Sao vậy? Gương mặt của anh đang rất thỏa mãn, giống như đang khích lệ cô vậy.
“Ừ...Em có cho chút đường, chút muối, nước tương, còn cho thêm chút nước.” Cô không giấu giếm mà tỉ mỉ nói ra công thức cùng những bước làm món này: “Cuối cùng là cắt nhuyễn hành lá rồi cho vào.”
“Chính xác, đúng là như vậy!” Anh vừa nói vừa đem canh nóng hổi chan vào chén cơm của mình. “Vậy mà có thể khiến người khác ăn thêm hai chén cơm đó.”
“Anh nếm thử món này đi!” Khẩu vị của anh đang rất tốt khiến cô không nhịn được mà khoe khoang . “Món rau hẹ xào thịt cắt nhuyễn mới chính sở trường của em đó!”
“Thật sao? Vậy anh sẽ ăn thử nhé.”
“Còn món này...”
Cô liều mạng gắp thức ăn để vào trong chén của anh, anh đáp trả tấm lòng nhiệt tình của cô bằng cách ăn như hổ đói, biểu hiện anh rất thích món ăn của cô. “Ngon lắm, ngon lắm...” Không nghĩ tới bữa ăn tối lại trôi qua trong bầu không khí ấm áp như một bản hòa nhạc vậy.
“No quá rồi.” Anh một hơi giải quyết hết năm chén cơm. “Anh không ăn được nữa đâu.”
Cô giống như một người vợ đảm đang hiền thục vậy. “Em đi gọt trái cây.”
“Để anh giúp em nhé.”
Phản ứng của anh thì nằm ngoài dự đoán của cô, anh theo cô vào phòng bếp, sau khi giúp cô dọn chén đĩa, động tác rửa chén còn rất thuần thục.
“Để em tự làm là được...” Cô vội vã muốn đuổi anh ra ngoài.
“Anh không phải là người đàn ông xa lánh nhà bếp.” Thế nên anh quay lại giúp cô.
Vì vậy, Uông Bội Nhu thể mặc anh giúp cô rửa chén, rồi cùng nhau gọt trái cây, rồi cùng anh chọn một cái dĩa đẹp nhất để đựng trái cây.
“Vậy là xong rồi!” Anh đặt mông ngồi xuống chiếc ghế sa lon nhỏ xíu giành cho hai người! Thuận tay kéo cô vào trong ngực của mình. “Bây giờ chính là thời khắc lãng mạn nhất của hai chúng ta.”
Uông Bội Nhu nghe vậy bắt đầu khẩn trương
Đã đến lúc bọn họ tiến hành những hành động thân mật