Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/622 lượt.
i muốn thuê tình nhân đến làm bạn với cô, cô cũng rất dũng cảm đó!
Mặc dù... Quả thật anh biết cô không có kinh nghiệm nên càng thêm thông cảm cho cô, ân sủng cô, nhưng cô vẫn phải dựa vào chính bản thân mình để bước qua lần đầu tiên của mình trở thành phụ nữ.
“Chuyện này không có gì phải khẩn trương!”
Uông Bội Nhu nghe anh nói, cảm xúc vốn đang rất khẩn trương cũng từ từ buông lỏng... Đúng vậy, cô cần gì phải khẩn trương chứ? Người đàn ông này chỉ ở cùng với cô một ngày mà thôi, nên cô phải hưởng thụ cho thật tốt, cô không nên phí sức vào việc khẩn trương nha?
Càng nghĩ như vậy, tâm tình của cô càng trở nên bình tĩnh, cảm giác ngọt ngào khi hôn anh càng lúc càng khắc sâu vào tim của cô.
A... Cô rất muốn nhớ mãi cái cảm giác hạnh phúc này.
“Ừ...” Cô thoải mái từ từ mở lòng ra, vẫn không quên kèm theo một câu “Tiền em đã trả rồi, đương nhiên là phải hưởng thụ rồi!”
Thật ra thì anh nên lập tức kháng nghị.
Từ lần đầu tiên trông thấy cô, anh cũng đã không xem cô như khách qua đường!
Nhưng anh không muốn giải thích nhiều, vì anh có thể cảm nhận được cô vất vả lắm mới có thể buông lỏng tâm tình, anh không muốn lại khiến cô thêm khẩn trương.
Nhưng anh thật không nghĩ đến, anh đã thông cảm cho cô sau này cô lại biến thành ‘lòng lang dạ sói!’
Triển Dục Quảng lễ độ hỏi cô: “Em muốn đi đâu?”
Uông Bội Nhu bị hỏi bất ngờ nên cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Thời còn đi học, cô phải sớm đi làm thêm để kiếm tiền, cho nên cũng không đi đâu chơi.
Sau khi tốt nghiệp đi làm, mặc dù cô có ngày nghỉ, nhưng bởi vì thường ngày phải giúp đỡ đồng nghiệp, nên ngày nghỉ cô phải đi làm thêm giờ.
Cho nên, bây giờ cô không biết nên đi đâu cho hết thời gian?
“Không... Không tiện cho lắm.”
Cô cũng nhận định, cô và anh trong tương lai cũng sẽ không còn gặp lại nhau, cô không cần biết về anh quá nhiều, đồng thời anh cũng không cần hiểu cô làm gì.
“Ừ...” Anh thử chuyển đề tài. “Em nói về những hoạt động vui chơi trong ngày nghỉ của em có được hay không?”
Xem những hoạt động bình thường của cô, có lẽ anh sẽ đoán biết được cô là người như thế nào.
“Không... Không tiện kể ra.”
Kỳ lạ? Anh hỏi những chuyện này để làm gì chứ? Hai người bọn họ cũng chỉ là tình một đêm... Ư... Không đúng... là tình nhân một ngày mà thôi, anh có thể đừng hỏi nhiều như vậy được hay không?
“Vậy...” Một mực bị cự tuyệt Triển Dục Quảng cũng không nản lòng mà vẫn tiếp tục hỏi. “Nói về chuyện em thích có được hay không?”
Từ hứng thú, đam mê, thói quen cùng các phương diện khác có lẽ có thể trợ giúp anh hiểu rõ hơn về bản thân cô.
“Không... Không tiện nói ra.”
Cô không nhịn được quay sang mà dò xét anh một cái, không hiểu sao anh đối với loại khách chỉ phục vụ một lần mà hiếu kỳ như thế để làm gì? Hay là... Đây là bệnh nghề nghiệp của anh?
Nhưng Triển Dục Quảng lại nghĩ: cô ấy một mực không muốn nói, điều này anh phải giải thích như thế nào đây? “Vậy...Đổi lại em hỏi anh đi!”
Anh muốn biết cô đối với người đàn ông diện mạo xuất chúng, vóc người cao lớn, sự nghiệp thành công như anh thì có mấy phần tò mò?
Nhưng anh quên một điều rất quan trọng... Đó chính là cô không hề biết thân phận cùng bối cảnh thật của anh!
Cô chỉ đến nơi ‘làm thêm’ của anh mà thuê người, yêu cầu anh làm tình nhân của cô một ngày, cô đâu có biết anh là thần thánh phương nào chứ!
“Anh... Anh...” Uông Bội Nhu vội vàng từ trong óc nặn ra một vài đề tài. “Anh cao bao nhiêu mét?”
Đây là vấn đề gì? Chẳng lẽ cô chỉ chú ý chiều cao của anh thôi?
Mặc dù Triền Dục Quảng đối với vấn đề của cô có chút bất mãn nhưng anh vẫn có lễ độ trả lời. “1 mét 9.”
“Thật là cao đó!” Uông Bội Nhu khâm phục nói: “Em còn thiếu chút xíu nữa mới được 1mét 6!”
Vừa lúc nãy cô còn lấy cớ cự tuyệt, trong lòng Uông Bội Nhu khổ sở nghĩ thầm... Cô với anh chênh lệch quá nhiều?
Sao? Cô đang tự ti sao? Vậy anh phải thừa cơ hội an ủi cô mới được.
“Vậy thì có sao chứ, đem chiều cao của chúng ta cộng lại rồi chia hai, không phải sẽ có một con số rất đẹp sao? Sinh con cũng còn đạt tiêu chuẩn!”
Đạt tiêu chuẩn!
Anh đang nói gì thế?
Hai người bọn họ cũng chỉ cùng nhau một ngày lễ tình nhân thôi, cô làm sao có thể cùng anh làm cái gì ‘đạt tiêu chuẩn’... Đợi đã nào...! Cô đột nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của anh... Có phải người đàn ông này đang mơ ước dệt mộng với cô, vọng tưởng muốn cô giúp anh sinh một đứa con hả?! Mặc dù cô cũng ước mơ cùng anh có một đứa con trai xinh đẹp, nhưng... Rất xin lỗi, cô không có ý định sau khi cùng anh xảy ra quan hệ tình một đêm mà để lại di chứng đâu?
Hừ! Nếu anh đã lỡ nói lộ ra bí mật, tối nay cô sẽ thận trọng hơn, cần phải theo dõi toàn bộ hành trình của anh, sử dụng các biện pháp bảo vệ là tốt nhất.
Triển Dục Quảng nhìn cô không nói lời nào, lầm tưởng cô cũng đang muốn cùng anh cùng nhau, lại nhịn không được nêu lên một đề tài mới. “Anh làm việc ở Triển thị.”
Những cô gái bình thường có mơ ước chim sẻ bay lên t