XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134632

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/632 lượt.

hành Phượng Hoàng, bình thường sau khi nghe thấy thân phận thật của anh, cũng sẽ cảm thấy kính nể cùng sợ hãi, mặc dù anh không cần cô sùng bái anh, nhưng ít ra cô cũng nên đối với anh mà có chút cảm giác ngưỡng mộ chứ!
Cái gọi là “Triển lãm” là chỗ nào? Là biểu diễn chính mình sao? Nhưng đối phương đã tự giới thiệu bản thân rồi, cô cũng không thể không nói ra chứ? “Ừ... Em cũng chỉ là một trợ lý tầm thường của phòng hành chánh.”
Lại thêm vào một câu “Chúng ta đừng tán gẫu chuyện công việc có được hay không?”
Cô không muốn nghe anh nhắc đến loại chuyện công tác chua cay này... Nhưng thật ra cô không muốn nghe anh kể những người phụ nữ mà anh đã tiếp xúc qua... Nhưng tại sao cô lại để ý đến chuyện này? Cô cũng không rõ...
Lần đầu tiên Triển Dục Quảng gặp phải người phụ nữ không để ý đến thân phận tôn quý của anh, điều này khiến cho anh ấn tượng càng thêm tốt đối với cô. “Tất cả nghe theo em.”
Lúc này Uông Bội Nhu như được buông lỏng thở ra một hơi dài, tiếp theo liền im lặng không nói.
Hai người cùng đạp thuyền thiên nga trên sông, không khí cũng là im lặng, Triển Dục Quảng phá vỡ không khí “Em không thích nói chuyện sao?”
Anh đâu có biết, bình thường ở trong công ty cô nói rất nhiều đến nỗi ồn ào mọi người!
Nhưng khi cô vừa rời khỏi công ty, thì cô lại giống như một cô gái cô đơn.
“Em không biết nên nói gì với anh...” Cô thành thật trả lời, nhưng vẫn giấu một bí mật nho nhỏ... Cô không hy vọng anh biết quá nhiều về cô, sợ sau khi rời khỏi anh cô sẽ nhớ nhiều về anh.
Cho nên, cô phải phòng ngừa trước những rắc rối có thể xảy ra.
Thì ra cô ấy chỉ không biết nên nói những gì, vậy thì đơn giản thôi, anh sẽ mở đầu. “Sao em lại muốn thuê người tình?”
Uông Bội Nhu nghe vậy, sắc mặt không thay đổi, rất lâu mới nhẹ giọng hỏi lại: “Em có thể không nói ra được không?”
“Dĩ nhiên có thể!” Triển Dục Quảng lập tức đổi đề tài. “Em xem, chúng ta đến chỗ rẽ rồi.”
“Rốt cuộc chúng ta đi đâu đây?” Cô tò mò hỏi.
“Không nói với em đâu.” Anh thừa nước đục thả câu trả lời.
Kết quả, anh mang Uông Bội Nhu vào Thâm Khang chơi cả ngày.
“Nơi đó là lều trúc của Hoàng Thị Cổ Thổ, có muốn qua đó xem một chút không?”
“Nơi đó là cục Phúc An...”
Anh dẫn cô đi ngắm nhiều địa điểm, thậm chí xuống xe để thưởng thức những tòa nhà cổ kính, tình hình như được cải thiện rõ, không còn tình trạng ‘ông nói gà bà nói vịt’ nữa.
“Có mệt không? Hay anh dẫn em đi ăn ‘đậu hủ hỉ’ nhé!”
Kể từ khi cha mẹ của Uông Bội Nhu qua đời, cô đến nhà họ hàng ăn nhờ ở đậu đến nay, cũng chưa có ngày nào được vui vẻ, cô để mặc cho Triển Dục Quảng dắt tay cô, vui vẻ dẫn cô đi qua những di tích cổ, giúp cô mua đặc sản... “Cảm giác thật là hạnh phúc.” Từ đáy lòng mà nói với chính mình.
“Như vậy đã thỏa mãn rồi sao?” Anh xem thường nói: “Anh còn chưa dẫn em đi ăn sơn hào hải vị, nghe Quỳnh Tương cùng Ngọc Lộ hát, ngắm Đại Giang Nam Bắc!”
Nói đến đây, trong lòng anh đã quyết định... Anh muốn cô! Nhưng Uông Bội Nhu vẫn hồn nhiên chưa tỉnh, nhìn ánh mắt của anh một cách quái dị.
“Vậy chúng ta đi nếm thử đậu hủ Ba Miếng đi, còn có nước ô mai nổi tiếng...” Nhưng lời nói của anh phải dừng lại, chỉ vì Uông Bội Nhu đột nhiên sải bước chạy về phía trước.
“Nhu Nhu?” Anh bước nhanh về phía trước để đuổi kịp cô, kéo lấy tay cô ở trên conđường nhỏ và gập ghềnh.
“Em sao vậy?” Anh không hiểu hỏi.
Anh có thể đừng có nói loạn lên được hay không? Cô với anh chỉ có 24 giờ chung đụng, anh đã quên rồi sao?
“Không có gì!” Cô mạnh mẽ nói, cô không muốn bị anh phát hiện ra nội tâm của cô đang không nỡ từ bỏ.
“Vậy chúng ta đi ăn đi...” Anh muốn vừa ăn vừa nói cho cô biết, sau này anh muốn đưa cô đi khắp nơi thưởng thức những món ngon.
“Em không đói bụng!” Cô cố giữ khoảng cách mà trả lời.
“Vậy...” Triển Dục Quảng lập tức phát hiện cô phát sinh cái gì đó không đúng. “Nếu em đã không đói bụng, thì chúng ta không ăn nữa, lần sau trở lại ăn cũng được.”
Uông Bội Nhu lập tức quay đầu đi, không muốn bị anh phát hiện... trong hốc mắt của cô đang rưng rưng.
Anh đang nói chuyện hoang đường gì thế?
Căn bản cô và anh sẽ không có tương lai, anh nói lần sau sẽ trở lại ăn cái gì chứ?
Nhưng... Thôi, cô không muốn làm hỏng bầu không khí hiếm hoi này, cô cố gắng kìm nén cảm giác chua xót và đau buồn vào trong lòng “Chúng ta đi về nhé?”
Triển Dục Quảng không hiểu hỏi “Hay là chơi thêm một lát, chờ dùng xong bữa tối rồi trở về luôn?”
“Không...” Cô nói mang theo chút kiên quyết “Em muốn ở nhà cùng dùng cơm với anh.”
Nói láo!
Thật ra cô muốn mượn lý do đó để tạo cơ hội tự mình xuống bếp, thể nghiệm cảm giác thân mật cùng người yêu ở nhà ăn tối.
“Được... Vậy chúng ta trở về nhà nhé!” Anh không có nghi ngờ liền đưa cô về.
“Anh có thể đi tắm trước.”
Vừa về tới nhà, cô liền bận rộn thu xếp mọi thứ chuẩn bị làm cơm tối, lại phát hiện anh đang nhàm chán đi qua đi lại trong phòng khách chật hẹp.
Cô nói như vậy, là cô biết chuyện đó dù sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra, dù cô không muốn cũng không thể tránh né.