Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/624 lượt.

hải bồi dưỡng thêm, anh chuẩn bị tốn thêm chút thời gian để cho cô cảm thụ chút không khí mập mờ, khiến cho cô không thể kìm hãm được mà đắm chìm cùng mê mẩn vật đang nằm trong quần của anh, sau đó hôn lên nóng bỏng.
Nhưng thật sự cô rất gấp nha!
Cô rất sợ những đồng nghiệp khác sẽ lại tới gõ cửa nhà cô!
“Đi thôi...” Cô lôi kéo anh, muốn kéo anh ra ngoài cửa.
Triển Dục Quảng không nghĩ tới tính tình của cô lại vội vã như vậy, cô dùng mọi cách thúc giục, anh đành phải vội vàng đưa ra một cái hôn.
Khi anh đang kéo cô lại gần sát người anh thì đột nhiên chuông cửa vang lên!
Toàn thân Uông Bội Nhu trong nháy mắt... Cứng đờ!
Anh theo bản năng muốn hỏi thăm người tới là ai, dù thế nào đi nữa anh cũng đang đứng sau cánh cửa, nhưng khi vừa mới hé miệng muốn hỏi, thì cô đã bất chấp tất cả nhón chân lên, trực tiếp lấy môi chặn lại.
Mục đích duy nhất của cô là... Ngăn cản anh phát ra âm thanh.
“Kinh kong… Kinh kong…”
Người ngoài cửa như không muốn từ bỏ ý định vậy, như liều mạng muốm bấm hư chuông cửa mới chịu.
Bên trong nhà, hai người đứng sau cánh cửa cũng rất quái dị... Anh! Bị cử chỉ của cô dọa đến… nhất thời quên phản ứng; Còn cô! Thì một mặt giận mình đột ngột cử động, lúng túng không biết nên làm thế nào cho phải, mặt khác thì lo sợ mình sẽ phát ra tiếng động, khiến người ngoài cửa phát hiện cô có ở nhà.
Cứ như vậy, môi của anh cùng môi cô vẫn dính vào nhau, thật lâu cũng không có rời.
Còn cô... Xin lỗi vì đã nếm mùi vị của anh, thì ra là... Cảm giác được hôn sẽ hạnh phúc như vậy! Cô khẩn trương đến nỗi quên cả hô hấp.
Lúc này tinh thần của Triển Dục Quảng đã khôi phục lại bình thường, một tay khéo léo nâng cằm cô lên, để cô hô hấp dễ hơn.
“Đừng khẩn trương...” Anh nhẹ giọng thì thầm.
Nhưng cô lại sợ anh phát ra tiếng động, vì vậy thận trọng dùng sức kề sát anh, hại anh thiếu chút nữa cũng không thở được!
“Uông Bội Nhu, là do cô năn nỉ tôi, cầu xin tôi, nói muốn cùng đi chơi với tôi, vất vả lắm tôi mới đến, cô lại dám to gan không có ở nhà, hừ! Cô nhớ kỹ đó...” ngoài cửa truyền đến một giọng mắng chửi ngoan độc.
Chính là Trần Di Tĩnh - chủ quản của cô.
Uông Bội Nhu ước gì mình ngay lập tức có thể biết thành một cô tắt kè mà vùi đầu vào trong cát, để giả bộ như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Ô... Ô... Sao trước đây cô lại phải đi năn nỉ đồng nghiệp cho cô tham gia đi chơi lễ tình nhân làm gì chứ?
Mà kỳ lạ hơn chính là, những đồng nghiệp máu lạnh kia đã cự tuyệt cô, vì sao bây giờ lại đổi ý? Lại không thông báo cho cô biết một tiếng mà chạy đến đây tìm cô?
Hại cô phải tốn nhiều tiền để đi thuê người yêu...
Nhưng người yêu trước mắt cũng đã khiến cho cô ý loạn tình mê!
Cho đến khi tiếng chửi rủa ngoài cửa đã ngưng , tâm tình khẩn trương của Uông Bội Nhu cũng chậm rãi mà buông lỏng, đồng thời cũng ý thức được tình trạng của mình, thân thể nhỏ nhắn của cô đều bị anh ôm vào trong ngực, môi và lưỡi của cô đều bị anh chiếm tiện nghi... “Đừng...” Cô nói lời nói không rõ ràng lắm.
Triển Dục Quảng tính toán trước muốn nếm thử chút hương vị của cô, để buổi tối hai người có thể tiến thêm một bước quan hệ thân mật, không nghĩ tới anh càng hôn cô càng cảm thấy nghiện.
Không phải anh chưa hôn qua phụ nữ, anh cũng không phải là người thích hôn, trên thực tế, nếu như không cần thiết, anh thậm chí cũng lười hôn, mà liền trực tiếp lên giường.
Nhưng cô... Lại không giống những người phụ nữ khác.
Hương vị của cô sao lại ngọt như vậy, so với mật ong còn ngọt hơn; cô thơm như một đóa hoa vậy, có lẽ còn nồng đậm hơn một bông hoa; vừa nềm mại vừa trắng trẻo... Đây là lần đầu tiên anh hôn một người phụ nữ mà cảm thấy không thể ngừng lại, nhưng chỉ một mình cô mới có thể khiến anh sinh ra cảm giác như vậy.
Trong đầu anh đã xác định... Chính là cô!
Cho nên, khi cô đang cố gắng thoát khỏi môi của anh thì anh không có cách tiếp nhận.
“Nhu Nhu...” Anh vừa ngậm môi của cô vừa nói “Đừng ngưng lại...” Nhưng không khí trong lồng ngực của cô đã bị anh hút sạch, cô không còn cách nào chịu đựng được nữa “Ưm... Em...” Nếu không buông cô ra, cô sẽ không chịu nổi nữa!
Anh thì đương nhiên biết cô gái trẻ này sẽ không có kinh nghiệm hôn, thiếu dưỡng khí là chuyện bình thường “Nhu Nhu ngoan... Làm theo anh hít vào… Thở ra...”
Từ khi tiếp xúc môi của cô, anh liền biết rõ đây chính là nụ hôn đầu tiên của cô, anh rất thích như vậy , anh sẽ hướng dẫn cô ‘cách hôn’. “Làm giống anh...” anh tham lam liếm mút môi của cô... Nhưng đầu của Uông Bội Nhu giống như chứa đậu hủ vậy. “Em... Em không thể...” Cô khẩn trương, lo lắng... Đến nỗi chân tay vụng về không biết nên đặt ở đâu, chính phản ứng đó lại khiến cho Triển Dục Quảng càng lúc càng thấy yêu cô hơn.
“Nhu Nhu yêu dấu...” Anh vừa hôn cô, vừa dịu dàng nói nhỏ bên tai cô “Bây giờ em cứ như vậy, buổi tối sẽ lúng túng và không biết làm sao đó...” Anh cố ý dừng lời nói lại để cô tiêu hóa xong từng chữ từng chữ một của anh, sau đó mới nói hết nguyên câu “Buổi tối em muốn tự xử như thế nào?”
Là cô tự tìm tới cửa nó


Ring ring