Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/623 lượt.
hiểm quá!” Ngộ nhỡ bị bọn họ phát hiện Triển Dục Quảng tồn tại, thì một đời trong sạch của cô sẽ bị hủy hoại trong chốc lát?
Không thể giải thích, ban đầu cô muốn có bạn trai cho đỡ buồn, ngoài ra còn khoe với mọi người trong công ty để họ nghen tỵ!
Nhưng bây giờ cô muốn Triển Dục Quảng là người tình bí mật của cô, cô muốn để hình ảnh anh vào trong tim, chỉ một mình cô biết mà thôi.
Cô chỉ muốn sau này nếu ở một mình có cảm thấy cô đơn thì cô sẽ nhớ đến những kỉ niệm đẹp này.
Cô không có ý định giới thiệu anh cho bất kỳ người nào biết, anh chỉ là của một mình cô mà thôi!
Độc chiếm ở trong lòng như vậy, khiến cho cô cảm thấy rất kinh ngạc. “Nhất định là biểu hiện của anh quá tốt, mà mình cũng rất thỏa mãn.”
Nghĩ như vậy, cô bắt đầu suy nghĩ cùng tính toán hôm nay tốt nhất cô nên đi ra ngoài, để tránh các đồng nghiệp khác đến làm phiền.
Ai... Tt cả đều là do cô mà ra, lúc trước sao lại sống chết muốn cùng anh làm tình nhân chứ?
Sau khi cùng Triển Dục Quảng ở chung một chỗ, cô sâu sắc nhận ra rằng... hụ nữ chỉ cần cùng một người đàn ông trong ngày lễ tình nhân là được, tốt nhất đừng ai tới làm phiền.
Khi Triển Dục Quảng cầm máy chụp hình trở lại nhà Uông Bội Nhu, thì thấy thức ăn trên bàn đã dọn dẹp sạch sẽ.
“Hả? Anh còn chưa ăn no mà!” Anh kinh ngạc hỏi “Sao lại dọn thế?”
Uông Bội Nhu lại khẩn trương nói ra yêu cầu của mình “A Dục...Em... Chúng ta đi ra ngoài dạo được không?”
“Đi ra ngoài dạo?” Triển Dục Quảng có chút nghi ngờ lỗ tai của mình. “Không phải lúc nãy em nói muốn chụp hình sao?”
Sao chưa đến một giờ, cô đã đổi ý rồi vậy ?
Xem ra, người ta nói phụ nữ rất hay thay đổi quả không sai!
“Em...” Cô rất muốn ở nhà chụp hình để làm kỷ niệm, nhưng cô cũng lo lắng người khác sẽ đến quấy rầy cô. “Em...” Cô một bên làm bộ dáng khó xử.
Triển Dục Quảng dĩ nhiên không cự tuyệt cô, dù sao anh cũng làm công việc này hơn ba năm, rất có kinh nghiệm và đã chuẩn bị tinh thần, đương nhiên là phải chiều theo ý của khách!
“Không sao, em muốn sao thì cứ theo ý của em đi.” Dù sao, anh cũng đã tính toán ở với cô cả ngày rồi.
“Chuyện này...” Rốt cuộc Uông Bội Nhu cũng nghĩ ra một phương pháp giải quyết “Hay là chúng ta ở nhà chụp hình trước, nhưng nếu như... Nếu như...” Cô muốn nói lại thôi.
“Nếu như thế nào? Chỉ cần em nói ra, anh nhất định sẽ toàn lực phối hợp.” Anh sẽ tận lực khiến khách hàng hài lòng.
“Có thật không?” Như vậy cô an tâm rồi. “Vậy nếu như... Em nói là nếu như, nếu như có người bấm chuông cửa, thì chúng ta sẽ giả bộ như không có ai ở nhà?”
Sao? Chẳng lẽ cô gái nhỏ này giao du rộng rãi thế à, mỗi cuối tuần đều có người đến rủ cô ấy đi chơi sao?
Cũng không đúng! Mặc dù trước đó ý tưởng của cô khiến anh không hiểu làm cho anh mất hứng, anh cũng kinh ngạc phát hiện, mình không cách nào nhịn được tò mò, vì cô đã có bạn khác phái... Thì sao lại còn tìm đến dịch vụ này làm gì?
“OK, tất cả cứ nghe theo em đi.” Anh nhẹ nói, trong lòng tính toán sẽ quan sát nhất cử nhất động của cô, chỉ vì anh phát giác mình đối với cô càng ngày càng hứng thú hơn.
Dù sao, cô cũng là người phụ nữ đầu tiên khiến cho anh không thể nhịn được mà phát sinh ý quan tâm, anh muốn tìm hiểu rõ về cô nhiều hơn, để đưa ra quyết định xem cô có thích hợp với anh hay không.
Chỉ cần xác định là cô, thì anh cũng sẽ không để cô chạy thoát.
“Cám ơn.” Vừa nghe Triển Dục Quảng nói sẽ toàn lực phối hợp, tảng đá ở trong lòng cô cuối cùng cũng để xuống. “Vậy chúng ta bắt đầu chụp hình nhé!”
Vì vậy, ở mỗi góc nhìn cô đều vui vẻ bày ra dáng mê người, khiến cho Triển Dục Quảng không ngừng giúp cô lưu lại hình ảnh.
Nhưng cái này cũng không phải chuyện kỳ lạ, chuyện khiến Triển Dục Quảng cảm thấy không hiểu chính là, mỗi khi chụp xong một tấm hình, cô sẽ lấy sổ và viết ra ghi chép, Cô... Đang làm cái gì vậy? Nhưng vì tính chất nghề nghiệp nên anh đành phải dùng sức nén tính tò mò của mình lại không được hỏi.
“Cũng sắp xong rồi !” Tấm hình cuối cùng là kiểu mà cô đứng ở phòng bếp mặc cái tạp dề, Uông Bội Nhu rất vui vẻ vừa dùng viết ghi ghi chép chép, vừa chỉ huy Triển Dục Quảng “Bây giờ chúng ta có thể ra ngoài rồi.”
Sao lại có thể?
Anh còn chưa tặng cô món quà thứ hai trong ngày lễ tình nhân, sao lại ra ngoài rồi?
Làm ơn! Mặc dù anh đang làm thuê cho công ty ‘Món quà đặc biệt ngày Lễ tình nhân’ nhưng anh cũng là người rất có đạo đức nghề nghiệp, đối với mỗi hạng mục quy định của công ty anh cũng sẽ hết sức tuân thủ đầy đủ.
Giống như bọn họ đi làm trong mùa lễ tình nhân này cũng phải tuân thủ tặng cho khách ba món quà... Đầu tiên là hoa tươi, hoa tươi là tặng cho những khách hàng trẻ tuổi, trái cây đương nhiên là tặng cho những vị khách trung niên. Tiếp theo là hôn và vuốt ve, hôn là dành cho những cô gái trẻ tuổi mới nếm thử hương vị tình yêu, đương nhiên vuốt ve sẽ dành cho những phụ nữ dâm đãng gấp gáp. Cuối cùng là món quà lớn nhất dĩ nhiên chính là đem vật của anh đưa ra ngoài!
“Đợi chút...” Cho nên anh phải ngăn cô lại, “Đừng vội như vậy.”
Không khí cần p