Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.
t của cô, đem nó áp ở trong lòng bàn tay, sau đó thâm tình mà ôn nhu cúi đầu, tìm kiếm hương thơm một mảnh mê người kia.
+ Tình đến tự nhiên, Hàn Nhất Nhất hơi hơi nhắm mắt lại, mang theo một tia e lệ, mang theo một tia chờ mong.
+ Anh lưu mút vào, ôn nhu khẽ mở cánh môi của cô, đầu lưỡi linh hoạt ở khoang miệng của cô trằn trọc, cuốn lấy khiến cô có chút trở tay không kịp, không biết phải hôm lại anh thế nào.
+ Cảm giác được cô e lệ cùng ngây ngô, anh càng thêm ôn nhu.
+ Anh cùng với Hạ Thiên Triệu hôn không giống nhau, Hạ Thiên Triệu chỉ biết bá đạo mà cường thế cướp lấy, chưa bao giờ bận tâm đến cô nghĩ muốn cái gì không nghĩ muốn cái gì. . . . . .
+ Nghĩ đến đây, Hàn Nhất Nhất giật mình mở mắt, thế nhưng ở thời khắc mấu chốt này cô lại nghĩ đến tên đàn ông chết tiệt kia.
+ Cảm giác được động tác của cô đột nhiên cứng còng, anh cũng đem cô buông ra.
+ “Có phải không thích như vậy hay không?” thanh âm của anh là săn sóc như vậy.
+ “Không phải, không phải như thế!” cô bối rối mà cẩn thận giải thích, suy nghĩ chợt lóe lên kia, anh nhịn không được muốn lại một lần nữa bắt lấy.
+ Còn chưa chờ cô lấy lại tinh thần, hai tay anh đem cô ôm vào trong lòng chính mình, lại một lần nữa hôn lên cánh môi mềm mại mà thơm ngát của cô. . . . . .
Ngoài cửa sổ, ánh đèn sáng rực trong bóng đêm, bên trong cửa sổ, Tiểu Bạch đi đến gần cửa sổ sát đất, Hàn Nhất Nhất cùng Lãnh Nghiêm trùng phùng sau xa cách, bừng tỉnh sau nụ hôn nồng cháy, đã định trước là một lần bắt đầu cũng là một lần kết thúc.
+ “Lãnh Nghiêm, em. .”
+ Lời của cô còn chưa nói ra, anh lại một lần nữa hôn lên, dường như chỉ rời đi một chút cũng là một loại dày vò.
+ “Đừng đi!” Anh ôm cô, hôn cô, cảm xúc mạnh mẽ khác thường.
+ “Em không đi, Lãnh Nghiêm, em không đi!” Cô quay lại ôm anh, thân thể anh dần dần ấm áp, tay anh vòng qua eo thon của cô càng ngày càng chặt.
+ Hô hấp của cô có chút khó khăn.
+ “Lãnh Nghiêm, anh ôm em chặt quá!” Anh ôm cô chặt đến mức khó thở.
+ “Anh chính là muốn ôm chặt em, muốn em không rởi khỏi anh nữa!” Hơi thở anh nóng bỏng phả ra, dọc theo cổ của cô, cằm của cô, xương quai xanh của cô, một tấc một tấc. . . . .
+ “Ừ. . .” Cô nhẹ nhàng mà rên lên tiếng, cô muốn đẩy đầu của anh ra.
+ “Đừng cự tuyệt anh! Đừng!” Anh giống như nói mê, giống như là nói cho cô nghe, càng như là nói cho một người khác nghe, tại sao cô lại có ảo giác như vậy?
+ “Lãnh Nghiêm. . .” Cô khẽ mà gấp gọi tên của anh, muốn kéo anh ra khỏi dục vọng khát cầu.
+ Tay ở bên hông cô không tự giác di chuyển, hô hâp bên tai phả lên trên cổ mảnh khảnh của cô, càng ngày càng nóng rực.
+ “Anh thích em!” Anh cắn vành tai của cô, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, lời lẽ nỉ non.
+ “Vâng!”
+ Anh cùng với cô đối diện, anh nhẹ giọng mà ôn nhu gọi tên của cô: ” Nhất Nhất. . .”
+ Đầu lưỡi của anh cùng môi của cô dây dưa một chỗ thật lâu, thân thể anh chậm rãi phát sinh thay đổi tế nhị, tay dọc theo người cô, chạm thẳng đến nơi mềm mại.
+ Thân thể của cô bỗng giật mình, lập tức tỉnh tảo rất nhiều, cô vẫn không thích bị người đụng vào.
+ “Đừng như vậy. . . . Lãnh Nghiêm. . .” Thanh âm của cô thực nhẹ. “Anh muốn! Nhất Nhất!” Mắt anh lóe lên, cả người tràn ngập dục hỏa, giống như muốn nhẹ nhàng đem Hàn Nhất tiến nhập vào trong thân thể anh.
+ Nói thẳng ra như vậy, làm cho cô nhịn không được mặt đỏ tim đập, thậm chí cô bị kích thích muốn lập tức đem mình hiến dâng cho anh, chính là lý trí nói cho cô, không thể như vậy, đây là một loại bản năng.
+ “Cho em chút thời gian được không?” Cô nghĩ mình không thể là gánh nặng cho anh, cô hy vọng thoát khỏi bóng ma Hàn Chí Viễn cùng Hạ Thiên Triệu, nguyên vẹn đem mình cho anh.
+ Lãnh Nghiêm không có ép buộc nữa, anh không nghĩ dùng sức mạnh mà muốn cô.
+ Anh ôm cô, đứng ở trước cửa sổ sát đất, nhìn bóng đêm thành phố F, pháo hoa lúc này xoay tròn trên không, đẹp như sao băng, chợt lóe qua.
+ “Đẹp quá!” Cô nhịn không được cảm thán.
+ “Còn có đẹp hơn!” .
+ Ngay sau đó, pháo hoa tiếp một tràng tới, mảng lớn kéo dài sáng ở trong trời đêm, đặc biệt xinh đẹp, làm cho thành thị này thoạt nhìn càng thêm hấp dẫn, càng thêm mê người.
+ ———
+ Thật lâu sau
+ “Lãnh Nghiêm, dẫn em đi!” Cô rúc vào trong lòng ngực anh, trong lòng tràn ngập ngọt ngào cùng hạnh phúc, cô không muốn trở về, nơi đây bất cứ lúc nào cô cũng có thể phải đối mặt với tên ma quỷ kia.
+ “Được, anh hứa với em, anh nhất định sẽ mang em đi!” Anh ôm cô, hôn nhẹ tóc của cô.
+ “Không thể là bây giờ sao?” Cô yếu ớt, thân thể hơi run rẩy, như dòng nước nhộn nhạo nhẹ ngàng ở trong lòng anh.
+ Nhìn thấy ánh mắt sáng ngời như ánh trăng thản nhiên ưu sầu, trong lòng anh một trận đau thương. “Nếu bây giờ anh mang em đi, chúng ta như vậy là chạy trốn, thế lực của Hạ Thiên Triệu không đơn giản như em nghĩ.”
+ “Vậy anh lỡ để em bên người anh ta sao?” Nghe anh nói, lòng của cô đã bị tổn thương, một cỗ bi ai không nói lên lời.
+ Anh kéo bàn tay nhỏ bé của cô, cầm chặt, “Tin tưởng anh! An