Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2079 lượt.
ợc cô ta, cũng cho mọt ít tiền đuổi cô ta đi, khi rời đi, người kia đã mang thai, đứa nhỏ sinh ra cô ta liền chết, vừa lúc gặp mẹ nuôi của Hàn Nhất Nhất, khi mẹ nuôi chết nói cho Hàn Nhất Nhất biết cậu ấy không phải là con đẻ của bà. . .
+ Như vậy, cái người kia chính là mẹ của Hàn Nhất Nhất, như vậy ba ba của Hàn Nhất Nhất chính là Hạ Trảm Bằng, như vậy cậu ấy và Hạ Thiên Triệu chính là anh em ruột?
+ Mà Hạ phu nhân khẳng định biết, cho nên mới muốn ngăn cản Hàn Nhất Nhất cùng Hạ Thiên Triệu cùng một chỗ, cho nên mới kéo cô đến làm thế thân. . . . . .
+ Nghĩ đến đây, nghĩ vậy, Uông Giai Trừng có chút kinh sợ, chính là suy đoán này rất logic, giống như đây chính là sự thật, nếu hết thảy là thật, như vậy Hạ Thiên Triệu cùng Hàn Nhất Nhất cùng một chỗ chính là ** .
+ Anh trai cùng cha khác mẹ yêu em gái, hơn nữa hai người có thể đã xảy ra quan hệ? Nghĩ đến hình ảnh mà cô từng nhìn thấy, lòng của cô không khỏi trầm xuống.
+ Cô gắt gao nắm chặt tờ giấy đang viết, nếu này hết thảy là thật, như vậy kế tiếp, cô nên làm cái gì bây giờ?
+ . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
+ Hoàng hôn buông xuống, hoa viên tràn ngập mùi hoa thơm ngát, ánh nắng chiều ngày mùa hè mê người đến thế, ánh nắng ửng đỏ chiếu rọi từng tấc da thịt của Hàn Nhất Nhất.
+ “Tiểu Bạch, mày nghe lời, đừng lên tiếng, ở chỗ này chờ tao!” Hàn Nhất Nhất đem Tiểu Bạch từ trong ngực buông ra.
+ Tiểu Bạch cái hiểu cái không nhìn thấy cô.
+ Hàn Nhất Nhất nhìn nhìn quanh quẩn, phát hiện không có một thân ảnh bào, A Thất hai phút trước mới đến xem qua cô, giờ này hẳn là đi giúp cô chuẩn bị bữa tối .
+ “Thực xin lỗi , A Thất! Chỉ mong đêm nay Hạ Thiên Triệu sẽ không xuất hiện, như vậy anh và tôi đều có thể tránh được kiếp nạn này.” Cô ở trong lòng yên lặng thương tiếc.
+ Một đôi tay linh hoạt đặt lên vách tường, cô đã nhìn hai ngày, vị trí này là nơi thấp nhất trong biệt thự, mà nơi này ra bên ngoài cũng là nơi cách bảo vệ xa nhất.
+ “Uông!” Tiểu Bạch thấy cô muốn rời khỏi, nhịn không được khẽ kêu một tiếng.
+ “Hư!” Cô giơ một ngón tay lên miệng, nhỏ giọng thổi, ám chỉ Tiểu Bạch im lặng.
+ Quả nhiên, Tiểu Bạch thực nghe lời không lên tiếng nữa, chính là trước nhảy sau lùi.
+ Hàn Nhất Nhất nhìn thấy bộ dáng cố gắng củaTiểu Bạch, chung quy không thể nhẫn tâm, đành phải đem Tiểu Bạch ôm vào trong ngực, một bàn tay dùng sức hướng lên trên tường. Tiểu Bạch thực thông minh, nhìn thấy nhanh đến đỉnh, chính mình dũng cảm nhảy đến trên tường, giảm bớt gánh nặng cho cô.
+ Cũng may Hàn Nhất Nhất nhẹ người, tay chân lại linh hoạt, tuy rằng chịu chút khổ, nhưng cũng không có bị thương lớn, khi cô vừa nhảy xuống mặt đấy, có một loại tiêu sái tự do đích, vươn tay Tiểu Bạch thực linh hoạt địa hướng trong lòng cô nhảy vào.
+ Hàn Nhất Nhất lộ ra lúm đồng tiền xinh đẹp, trời chạng vạng chiều, cô dũng cảm bước đi bước đầu tiên.
+ . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
+ Vẫn là cảnh đêm quen thuộc này, vẫn là hương vị quen thuộc này . . . . . . Hàn Nhất Nhất ôm Tiểu Bạch đứng ở cửa trước sổ sát đất, tâm tình kích động lại bất an, chờ mong lại sợ hãi.
+ “Lãnh Nghiêm, em đến đây, anh sẽ xuất hiện sao?” Cô ở trong lòng nhẹ nhàng tự hỏi, vừa nhìn cảnh đêm của thành phố F, ngay cả những tòa nhà bình thường cô cảm thấy thực cao lớn, đứng ở nơi này nhìn lại, đều trở nên nhỏ bé.
+ “Anh vẫn bình an sao? Anh sẽ xuất hiện sao?” cô nhịn không được lại hỏi, cũng nhẹ nhàng mà phát ra âm thanh.
+ “Đương nhiên, anh nói rồi, chỉ cầnem tới, anh sẽ ngay lập tức chạy tới đây!” Anh xoa hai tay, đứng ở nơi đó, ánh đèn hắt trên người anh, cả người lộ ra nho nhã cùng quý khí.
+ Nếu có thể dùng hoàng tử để miêu tả anh, thời khắc khi mà quay đầu lại kia, anh chính là hoàng tử trong lòng Hàn Nhất Nhất.
+ “Lãnh Nghiêm!” rất nhanh cô đã chạy đến cạnh anh, anh mỉm cười giang tay ra.
+ Tiểu Bạch nhẹ nhàng nhảy, liền ở bên cạnh cửa sổ sát đất ngưng tĩnh nhìn những ánh đèn, giống như nơi này thực hấp dẫn nó.
+ “Em biết anh sẽ không có việc gì cả, em biết anh sẽ không có việc gì cả!” Cô nhào vào trong ngực anh, nhỏ giọng mà nũng nịu nói.
+ “Đứa ngốc.” Tay anh chạm vào tóc cô, nhẹ nhàng ngửi hương thơm người cô, “Anh nói rồi, nơi này có thể nhìn thấy cả thành phố F, anh và em cùng xem, vẫn xem, nhìn đến khi không bao giờ em muốn nhìn . . . nữa mới thôi!”
+ Bỗng nhiên, ngẩng đầu, cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt trong veo như nước không chút gợn sóng sợ hãi, lúc này, khi anh nói xong những lời kia, bỗng nhiên tựa như pháo hoa nở rộ sáng chói.
+ Anh có chút si ngốc mà nhìn cô, lại có chút xúc động cùng mê luyến, tay anh nhịn không được vuốt ve mặ