Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
mang theo.” Trong lòng cô lặng lẽ nói lời xin lỗi, cô lại nói dối.
+ Nhưng là trừ cách đó, cô không còn cách nào, Hạ phu nhân nói với cô, chuyện này chỉ có thể bí mật của hai người, nếu không cô không thể lấy lại ngọc bội nữa.
+ “Miếng ngọc kia với cậu quan trọng như vậy, mình thấy từ nhỏ cậu đã rất giữ gìn nó, là đồ gia truyền nhà cậu sao?” cô ta ở bên cạnh, dè dặt hỏi.
+ “Đúng, đó là của mẹ mình để lại cho mình.” ’ Thanh âm của cô rất nhỏ, là giọng mũi, nghe cơ hồ có chút bế tắc.
+ “Thực xin lỗi, Nhất Nhất, lại nhắc chuyện cũ thương tâm của cậu! Nhưng mình nhìn miếng ngọc đó thấy nó thực đặc biệt nha, chúng ta là chị em tốt, mình cũng muốn đanh một miếng ngọc bội như cậu, cậu cho mình xem miếng ngọc kia một chút đi, cậu nói được không?”
+ “A, vì cái gì đột nhiên nghĩ muốn xem ngọc bội?”
+ “Bởi vì có vị đại sư nói với mìnhm, ngọc là trăm năm hảo hợp gì đó, mang theo nó có thể trừ tà, mà quan trọng nhất là đại sư nói mình rất hợp mang ngọc, mang ngọc có thể mang đến vận may cho hôn nhân của mình, cậu biết đấy, mình rất chờ mong cuộc hôn nhân với Thiên Triệu.” Cô ta lại giữ chặt tay cô, nhẹ lay động, “Cậu cho mình mượn nhìn một cái thôi, được không? Được không?”
+ Hàn Nhất Nhất nghe xong trong lòng giật mình, như ngồi trên đống gai, toát đầy mồ hôi, kế tiếp cô phải làm thế nào đây?
+ Cô nhìn ánh mắt chờ mong của Uông Giai Trừng, còn có sự đối đãi chân thành như chị em của cô ta, nhưng nếu cô không nói dối thì cô đã thất hứa với Hạ phu nhân, cô nuốt nuốt nước miếng, cố lấy dũng khí nói.
+ “Giai Trừng, kỳ thật khối ngọc kia không phải của mẹ mình cho đâu.” Hàn Nhất Nhất còn nói ra, “Hẳn là cũng là mẹ của mình để lại cho mình.”
+ Uông Giai Trừng bị lời nói của cô làm cho muốn hôn mê , “Nhất Nhất, cậu muốn nói cái gì? Một hồi nói là của mẹ cậu cho, một hồi lại nói không phải.”
+ Chuyện tới hiện giờ, cô cảm thấy không cần phải giấu diếm thân thế của mình với Uông Giai Trừng, chị em tốt thì phải cùng nhau chia sẻ, Giai Trừng tín nhiệm cô vậy cô cũng phải tin tưởng Giai Trừng, vì thế, cô đem toàn bộ thân thế của mình nói cho Uông Giai Trừng biết.
+ Uômg Giai Trừng mở to mắt chấn kinh, chưa hoàn hồn ngồi thụp xuống sô pha, cô phải suy nghĩ một chút mới được.
+ Tay cô ta nhẹ nhàng day thái dương, nói cho chính mình phải bình tĩnh suy nghĩ một chút.
+ “Giai Trừng, cậu làm sao vậy?” Nhìn thấy cô ta kinh ngạc quá mức, Hàn Nhất Nhất hơi hơi có chút lo lắng, ngồi xuống bên cạnh cô ta
+ “Không có việc gì, Nhất Nhất! Mình chỉ là đột nhiên bị kinh hách, mình cũng chưa từng có nghĩ tới thân thế của cậu cư nhiên ly kỳ như vậy.”
+ “Nếu không phải trước khi ra đi mẹ mình nói cho mình biết, mình cũng không biết mình không phải là con đẻ của mẹ.” Nghĩ đến cái chết của Hàn Phong, lòng Hàn Nhất Nhất nhịn không được mà đau đớn.
+ “Vậy ba của cậu đâu, cậu có tính đi tìm ông ấy không?” Uông Giai Trừng trộm nhìn sắc mặt của Hàn Nhất Nhất.
+ “Không tính sẽ tìm, tìm được rồi thì phải làm thế nào đây? Đối với ba của mình đến bây giờ mình chưa từng có cảm giác nào, trong ấn tượng của mình, ba là từ quá xa lạ, cho nên mình quyết định cứ như vậy thuận theo tự nhiên đi.”
+ “Nhưng cậu không tò mò chút nào sao? Cậu tuyệt đối không muốn làm rõ thân thế của mình sao?” Uông Giai Trừng chưa từ bỏ ý định hỏi.
+ “Không cần lo lắng cho mình, mình không sao đâu.” Trái lại côvỗ nhẹ Uông Giai Trừng, chưa từng nghĩ tới sự kinh ngạc của cô ta còn mang ẩn ý khác.
+ Trong đầu Uông Giai Trừng có một ngọn lửa thiếu đốt, nếu cô lớn mật đoán, nhất định Hàn Nhất Nhất và Hạ gia có quan hệ, ngọc bội là của lão phu nhân, chẳng lẽ là con gái lưu lạc bên ngoài của lão phu nhân? Nhưng là nghĩ lại lại thấy tuổi chênh lệc nhiều quá .
Trên đường trở về Uông Giai Trừng không ngừng lặp lại suy đoán.
+ Lời Hạ phu nhân nói, Ngải Châu Bích nghi vấn, ngọc bội của lão phu nhân, sự để ý quái lạ của Hạ lão gia, còn có lời nói của Hàn Nhất Nhất, cùng với di ngôn của Hàn Phong, hết thảy này tựa hồ không phải chỉ là trùng hợp đi!
+ Uông Giai Trừng đem hết thảy vấn đề này khắc ở trong đầu, lấy ra giấy bút đem những người này này vẽ lại, chậm rãi giả thiết.
+ Giả thiết ngọc bội là của lão phu nhân, bà đem ngọc bội truyền cho chưởng môn con dâu Hạ phu nhân, mà Hạ phu nhân đã đánh mất, Hạ lão gia thực thương tâm, cho nên vừa nghe có tin tức về ngọc bội liền biểu hiện thái độ khác thường, mà mẹ Hàn Nhất Nhất vừa vặn nhặt được khối ngọc bội này, cảm thấy ngọc bội thực đáng giá, bắt nó trở thành bảo vật gia truyền của chính mình . . . . . .
+ Uông Giai Trừng vẽ mấy quyển sách, cảm thấy điều này quá đơn giản , nếu chính là như thế, Hạ phu nhân căn bản không cần biểu hiện khẩn trương như thế.
+ Cô gạch gạch xóa xóa, tiếp tục đoán. . . . . .
+ Nếu đoán liều hơn một chút, giả thiết ngọc bội là của lão phu nhân, lão phu nhân đem ngọc bội truyền cho Hạ lão gia, Hạ lão gia lại đem ngọc bội đưa người mà mình yêu, giả thiết người này không phải Hạ phu nhân, mà là người đó sau khi Hạ phu nhân biết rất tức giận, tìm đư